Nghe lời con gái nói, lòng Giang Bình thắt lại. Bạch Kiến Hoa quả thực là một người đàn ông tồi tệ, không chỉ đối xử tệ bạc với bà mà ngay cả con gái ruột cũng chẳng hề quan tâm.
Giang Bình hỏi khẽ: "Bạch Tuyết, con có sợ phải sống khổ cực với mẹ không?"
Bạch Tuyết bĩu môi: "Con không muốn sống khổ đâu, nên mẹ phải cố gắng kiếm tiền, mua thật nhiều quần áo đẹp cho cả hai mẹ con mình. Phải ăn mặc thật đẹp, ly hôn rồi thì càng phải sống tốt hơn trước chứ."
Giang Bình phì cười, đưa tay chạm nhẹ vào mũi con gái: "Được, mẹ hứa với con, mẹ sẽ chăm chỉ kiếm tiền. Đến khi mẹ không làm nổi nữa thì tới lượt con kiếm tiền nuôi mẹ nhé."
Sáng hôm sau, quầy hàng vô cùng náo nhiệt. Y Phàm và Giang Bình đẩy xe, Bạch Tuyết dắt Tiểu Hổ, cả nhóm rầm rộ tiến về phố đồ ăn vặt. Vừa mới dựng quầy, khách quen đã lần lượt kéo đến, mọi người tự giác xếp hàng ngay ngắn.
Chỉ trong chốc lát, mùi thơm nồng nàn của canh cừu đã lan tỏa khắp phố. Giang Bình múc canh, Y Phàm chiên bánh, Bạch Tuyết nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa, còn Tiểu Hổ thì ngồi trên chiếc ghế thấp, sưởi ấm bên lò lửa.
Bạch Tuyết dọn xong bát đĩa của bàn trước, đi ngang qua Tiểu Hổ liền trêu chọc: "Em chẳng làm gì mà cũng đòi tiền công à?"
Tiểu Hổ lườm chị một cái, quay mặt đi không thèm để ý. Bạch Tuyết cười hì hì: "Ôi trời, người quen mà tôi cũng không dám chọc vào nữa rồi..."
Đang nói cười vui vẻ, Bạch Tuyết ngẩng đầu lên thì khựng lại. Cô thấy Bạch Kiến Hoa đang dắt đứa con trai nhỏ đứng trước quầy. Bạch Kiến Hoa cũng không ngờ lại gặp Bạch Tuyết ở đây, nhất thời tỏ ra lúng túng, không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng hơn cả hôm gặp Giang Bình.
Y Phàm thầm nghĩ, Bạch Kiến Hoa này là khắc tinh sao? Mỗi lần ông ta xuất hiện, bầu không khí ấm áp đều tan biến sạch sành sanh.
Bạch Tuyết đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào Bạch Kiến Hoa, đột ngột hỏi: "Ba, đứa bé ba đang dắt là ai thế?"
Khi người tình của Bạch Kiến Hoa chạy đến, ông ta đã nằm đo sàn, mặt mũi đầy máu. Cô ta hét toáng lên đòi gọi cảnh sát.
Hôm nay, thực khách tại quầy đồ ăn thật sự được một phen "hời" to. Không chỉ được ăn bánh thịt thơm ngon mà còn được xem một vở kịch gia đình đầy kịch tính. Ai nấy đều xôn xao, không khí như bùng cháy giữa mùa đông giá rét.
Đợi khách ăn xong, Y Phàm dọn dẹp quầy rồi gọi điện cho Bạch Tuyết hỏi thăm tình hình. Qua lời kể lộn xộn của cô bé, Y Phàm biết được Bạch Kiến Hoa đã nhập viện, còn Bạch Tuyết và Giang Bình đang ở đồn cảnh sát.
Y Phàm thu dọn xong xuôi, dẫn Tiểu Hổ đến đồn cảnh sát. Trên taxi, Tiểu Hổ ngơ ngác nhìn cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, đột nhiên quay đầu hỏi Y Phàm: "Chị ơi, anh đánh người hôm nay là người xấu ạ?"
Y Phàm lắc đầu. Tiểu Hổ lại hỏi: "Vậy anh ấy là anh hùng ạ?"
Y Phàm trầm ngâm. Giang Nguyên thực sự không phải là anh hùng. Anh hùng thực sự là người biết nhìn nhận thời thế, dùng cách thông minh nhất để giải quyết vấn đề. Giang Nguyên có lòng tốt, nhưng hành động bộc phát này đã làm hỏng việc, khiến mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn.
Cô lại lắc đầu. Tiểu Hổ không nhận được câu trả lời thỏa đáng, hừ một tiếng rồi lại quay mặt ra cửa sổ.
Đến đồn cảnh sát, thấy Giang Bình và Bạch Tuyết đang ngồi ở sảnh, Y Phàm bước tới hỏi: "Tình hình thế nào rồi dì?"
Bạch Tuyết đứng bật dậy, thấy Y Phàm đến thì nước mắt chực trào, đỏ hoe mắt nói: "Chị Tiểu Phàm, cậu có thể sẽ phải ngồi tù mất."
Y Phàm không ngờ chuyện lại nghiêm trọng đến vậy, cô giật mình quay sang hỏi Giang Bình: "Dì Giang, rốt cuộc là sao ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

