Sáu giờ sáng, trời đất còn chưa sáng tỏ, sương mù lượn lờ giăng kín con đường mòn nhỏ hẹp nằm lọt thỏm giữa hai ngọn núi, khiến vạn vật trong đất trời đều trở nên mờ ảo mông lung.
Những giọt sương đọng trên lá cỏ ven đường còn chưa kịp bốc hơi bởi nhiệt độ lúc bình minh, đã bị mũi giày của những vị khách không mời mà đến gạt phăng đi, vương lại trên ống quần, rồi lại rơi xuống nền đất rỉ nước. Cảm giác ẩm ướt ấy hòa cùng tiếng lạo xạo khe khẽ khi đạp lên lá khô dường như có chút rùng rợn giữa chốn hoang dã vắng bóng người.
Đi được nửa tiếng, viên cảnh sát dẫn đường bỗng dừng bước. Anh ta chỉ tay về phía vách núi thoắt ẩn thoắt hiện phía trước, cất giọng: “Chính là chỗ đó. Người báo án là cô Khúc nói rằng lúc đi từ chỗ này vào thung lũng khổng lồ để khám phá, cô ấy đã nhìn thấy… thứ đó.”
Lận Tranh và những người khác vốn đã quá quen thuộc với sự ngập ngừng này. Khi một kẻ theo chủ nghĩa duy vật khoa học chợt nhận ra thế giới quan của mình bị đập nát bấy thì cách ăn nói sẽ lắp bắp như vậy đấy.
Thế nhưng, điều này thực chất cũng được coi là nằm trong phạm trù khoa học.
Tưởng Vũ Hành xách theo hai vali thiết bị kiểm tra, bước về phía trước hai bước để quan sát vách núi hiểm trở cùng cánh rừng như bị chia cắt bởi một rãnh hào sâu hoắm ở phía xa. Cậu ta hít sâu một hơi, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
“Đây chính là thung lũng Kỷ Y khổng lồ đó sao.”
Sương mù dưới đáy thung lũng vẫn chưa tản đi, có thể nói là sâu thẳm chẳng thấy đáy, nhìn thôi cũng đã thấy âm u lạnh lẽo.
Nói thật, chuyện ở nơi này xuất hiện thứ gì đó kỳ bí thì cũng chẳng lấy làm lạ. Nhưng lạ ở chỗ, người báo án khăng khăng bảo nhìn thấy một hình người, là hình dáng con người đấy! Thế này thì hỏng bét, không làm rõ sự tình thì đến rợn cả tóc gáy mất.
Vậy nên bọn họ chỉ đành gấp rút chạy đến ngay trong đêm để dùng máy móc kiểm tra trước.
Lận Tranh cầm ống nhòm quan sát xung quanh, đồng thời giao tiếp với viên cảnh sát dẫn đường để xác nhận thông tin sơ bộ: “Tôi xem qua biên bản lời khai, nhân chứng nhìn thấy thứ đó vào khoảng sáu giờ sáng sao?”
Cảnh sát đáp: “Đúng vậy. Cô ấy thuộc đội thám hiểm hoang dã, cái đám người đó chỉ thích rủ nhau đi khám phá mấy môi trường tự nhiên mang đầy tính bí ẩn. Mấy năm trước thì rộ lên trào lưu đi hố sụt, hai năm nay lại chuyển sang chuộng thung lũng khổng lồ. Tuy nhiên, thung lũng này chỉ có một phần được xây bậc thang đá, đa số du khách đến chơi đều thích đi ngả đó. Bọn họ lại không muốn đi theo đám đông nên mới có ý định đi ngả này.”
Anh ta kể tiếp: “Sở dĩ sáu giờ sáng bọn họ lại ở đây là vì họ đã dựng lều ngủ lại trên núi suốt một đêm để làm cái trò gì mà dùng ánh sáng để bẫy côn trùng. Cô Khúc là người tỉnh dậy đầu tiên, định bụng đi xem thử côn trùng sập bẫy thế nào, nào ngờ lúc đi đến đoạn đường dẫn xuống đáy thung lũng lại nhìn thấy một cái bóng tàng hình…”
Tất cả những thông tin này đều là nội dung nằm trong biên bản lời khai của nhân chứng. Có điều, mỗi ngành nghề lại có phương pháp thẩm vấn khác nhau. Bọn họ cần một bản lời khai khác mang tính chuyên môn cao hơn. Chính vì lẽ đó, Hứa Gia Ngôn không đi cùng bọn họ mà giữa đường rẽ sang đồn cảnh sát để gặp vị cô Khúc kia.
Ví dụ như phải làm rõ xem cái bóng tàng hình rốt cuộc trông như thế nào.
Lận Tranh lại hỏi: “Sau khi nhìn thấy cái bóng đó thì sao?”
Cảnh sát đáp: “Chạy mất rồi, cô ấy nói như vậy. Quả thực nếu nó tàng hình thì chắc chắn sẽ rất khó phát hiện ra. Sở dĩ cô ấy có thể nhìn thấy là bởi vì thứ đó có chuyển động trong lúc chạy trốn, thành thử ra khi đặt trong phông nền màu sắc môi trường xung quanh, nó sẽ trở nên rõ ràng hơn một chút.”
Lận Tranh đặt ống nhòm xuống, ngọn gió trên đỉnh núi thổi tung bay những sợi tóc của anh. Khi anh quay đầu lại, lọn tóc đã che khuất đi một phần hàng mày và khóe mắt, vừa vặn làm tiêu tan đi chút sắc sảo trên gương mặt anh.
Anh hơi nghiêng đầu, tiếp tục truy vấn: “Vậy làm sao cô ấy có thể chắc chắn đó là hình người?”
Viên cảnh sát đáp: “Theo như lời cô ấy nói, cô ấy chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một đường nét phác họa đại khái mà thôi. Cô ấy miêu tả cũng không rõ ràng lắm, nhưng tôi đoán, có lẽ là cũng xêm xêm với cái kiểu không khí bị vặn vẹo biến dạng trên đường ray xe lửa dưới nhiệt độ cao chăng?”
Phép so sánh này quả thực rất thú vị.
Ánh mắt sâu thẳm của Lận Tranh nhìn chằm chằm vào anh ta. Viên cảnh sát nọ như ngộ ra điều gì đó, cười lớn cất tiếng: “Trước đây nhà tôi ở ngay cạnh đường sắt, hễ cứ đến mùa hè là trên đường ray y như rằng lại xuất hiện tình trạng đó.”
Lận Tranh tỏ ý đã hiểu, sau đó anh nhờ viên cảnh sát giúp dọn dẹp mớ cỏ dại và dây leo lộn xộn ở quanh đây để chốc nữa còn đặt thiết bị.
Đợi đến khi viên cảnh sát đi ra chỗ rìa mép dọn dẹp, Lận Tranh mới bước tới chỗ Tưởng Vũ Hành để cùng lắp ráp thiết bị kiểm tra.
Tưởng Vũ Hành nhìn anh rồi thở ngắn than dài, tay làm thoăn thoắt, miệng cũng liến thoắng không ngừng: “Tôi sợ nhất là ba nơi này: Xuyên Tây, Điền Nam, Quảng Tây, cứ nghe thấy tên địa danh là biết chẳng phải dạng vừa đâu. Lại còn sợ thêm ba loại môi trường tự nhiên: thung lũng, hồ sâu, hố sụt, cái nào cái nấy đều là hang ổ của bọn chúng. Lần trước vừa gom đủ hai thứ, lần này lại có thêm hai thứ nữa rồi.”
Còn nhớ cái vụ án quái vật bay đầu người ở hố sụt Quảng Tây hồi năm ngoái đã giáng cho cậu ta một đòn đả kích tinh thần cực kỳ nặng nề, từ dạo ấy cậu ta chẳng dám xem nhiều phim cương thi nữa.
Lận Tranh vừa cúi đầu lắp ráp thiết bị, những bộ phận khớp vào nhau phát ra những tiếng cạch cạch giòn tan, âm thanh ấy tình cờ lại làm nền cho chất giọng của anh trở nên lạnh lùng và cứng nhắc như máy móc: “Không cử cậu đến mấy dãy núi kia đã là may phước cho cậu lắm rồi.”
Nào là Tần Lĩnh, Âm Sơn, Côn Lôn, Hoành Đoạn, Thần Nông Giá, Himalaya, cứ đến đại một chỗ nào đó cũng có thể khiến người ta mất mạng như chơi.
Tưởng Vũ Hành lại càng thở dài thườn thượt: “Cũng đúng thôi, ai bảo đất nước chúng ta đất rộng người tài nhiều làm chi, sinh vật tự nhiên cần được khám phá nghiên cứu mãi mà chẳng hết, đâu có giống như nước ngoài, chỉ có thể tự đi chế tạo ra sinh vật huyền bí cơ chứ.”
Dạo gần đây, chẳng biết là cậu ta có tuổi rồi hay là đang bước vào giai đoạn chán nản công việc mà cứ luôn có nhiều cảm xúc bùi ngùi đến thế.
Đợi lắp ráp xong thiết bị, cậu ta dựng nó lên để bắt đầu điều chỉnh dữ liệu ban đầu, vừa làm vừa tự lẩm bẩm một mình: “Tôi biết ngay mà, sớm muộn gì cũng có một ngày tôi phải bắt đầu nghiên cứu đồng loại. Nhưng chẳng ngờ cái ngày ấy lại đến nhanh như vậy.”
Lận Tranh phản bác: “Không phải đồng loại đâu. Rất có khả năng là khúc xạ ánh sáng gây ra bởi mật độ không khí nên đã khiến nhân chứng nhìn nhầm mà thôi.”
Tưởng Vũ Hành chẳng ôm tia hy vọng nào: “Tổ chức của chúng ta đâu phải làm chương trình Tiếp cận khoa học, mở đầu thì ly kỳ mà kết thúc thì xàm xí. Tôi thấy chắc chắn là đồng loại đấy, cái loại bị biến dị ấy.”
Lận Tranh kéo đầu dò lên, dựng thẳng sao cho cao bằng mình rồi nói tiếp: “Ý của tôi là, xét về mặt quá trình tiến hóa của tổ tiên, bọn người rừng mới được coi là đồng loại của cậu cơ.”
Tưởng Vũ Hành: “… Sếp đang mắng chửi tôi đấy à?”
Nếu người Neanderthal mà còn sống trên cõi đời này, cậu ta thực sự muốn ném cái tên người tinh khôn đang tiến hóa kia cho bọn họ làm lương thực dự trữ!
Thiết bị đã chuẩn bị xong xuôi, giờ chỉ cần đợi thu thập dữ liệu nữa là được.
Nhờ ơn của con quái vật cá chình kia mà hiện tại tổ chức của bọn họ cực kỳ hứng thú với việc ứng dụng sóng âm. Chuyến đi lần này, bọn họ còn mang theo cả máy dò sóng âm toàn diện và máy tạo ảnh. Chân máy ảnh ba chân được cắm chặt vào đất, đầu dò xoay tròn phát ra sóng âm, hễ gặp phải chướng ngại vật là sẽ truyền hình ảnh về ngay tức khắc.
Tưởng Vũ Hành theo dõi và phân tích hình ảnh: “Toàn là núi non, rất sâu, phía bên kia là rừng cây, lại còn có cả nước - lạy chúa tôi cái thung lũng này rộng lớn đến vậy, có thả một con gà lôi vào đó cũng chẳng tìm thấy nổi, nói gì đến chuyện tìm một kẻ tàng hình cơ chứ.”
Lận Tranh cũng có chút hiểu biết về thung lũng Kỷ Y khổng lồ này: “Quả thực rất sâu, nghe nói hiện tại vẫn chưa có ai biết hình dáng sâu nhất dưới đáy thung lũng trông như thế nào.”
Tưởng Vũ Hành than vãn: “Cái nơi như thế này thì cứ chia chác luôn cho đám sinh vật bí ẩn kia có được không, chúng ta nước sông không phạm nước giếng là xong chuyện.”
Lận Tranh hơi rủ mắt nhìn kẻ thấp bé hơn mình, lúc nào anh cũng có cảm giác tự cao tự đại nhìn xuống người khác trên phương diện chỉ số thông minh: “Cậu đi xuống dưới đó đàm phán với chúng đi, nếu có thể mang về một bản thỏa thuận hiệp ước thì tôi thưởng cho cậu ba trăm tệ.”
Tưởng Vũ Hành: “… Ba trăm tệ bèo bọt quá, bỏ đi sếp ạ.”
Phải là cậu ta bị xé xác chia thành ba trăm phần mới đúng ấy chứ.
Hình ảnh truyền về đã phác họa được một nửa bản đồ lập thể của thung lũng khổng lồ. Chướng ngại vật thì không ít, nhưng tần số sóng âm phản xạ về phần lớn đều là tần số của những vật thể đã được xác định và ghi chép trong sổ sách, chẳng hạn như đất đá, rừng cây, dòng chảy. Cũng có một vài thứ đang thay đổi là do các cơ thể sinh vật đang trong trạng thái chuyển động. Nhưng nếu nhìn vào hình ảnh vật thể, đó cũng chỉ là những loài sinh vật bình thường dễ thấy mà thôi.
Mãi cho đến khi dò đến khu vực phía đông, dữ liệu của sóng âm bỗng nhiên nhảy loạn xạ y hệt như bị mất linh, hình ảnh mờ mịt như một đám sương mù, còn đoạn âm thanh truyền về lại vang lên tiếng xèo xèo xen lẫn với những tạp âm khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

