Trụ sở chính của Phòng Đặc nhiệm UMA.
Nơi này nằm trong một khu rừng rậm hẻo lánh. Tòa nhà ba tầng duy nhất trông đã rất đỗi cũ kỹ, nhưng vô số tấm phản quang năng lượng mặt trời cùng với các thiết bị giám sát vẫn đang được đưa vào sử dụng, thỉnh thoảng xoay nhẹ lại lóe lên thứ ánh sáng chói mắt.
Chẳng có mấy người ra vào nơi đây. Lận Tranh quẹt thẻ rồi bước lên thang máy đi thẳng, thế nhưng anh không đi lên mà lại đi xuống.
Băng qua lớp bê tông đúc dày ba mét chính là một không gian ngầm trống trải. Chiều cao tầng ước chừng ba mươi mét. Đứng trong thang máy nhìn xuống qua lớp kính trong suốt, anh có cảm giác giống như đang đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn thành phố lúc về đêm.
Thang máy từ từ đi xuống. Ở góc khuất mà ban nãy còn thấy tối tăm, giờ đã có thể nhìn thấy hàng chục chiếc thang tời đang nâng lên hạ xuống vun vút. Đi xuống sâu hơn nữa, anh có thể nhìn thấy cánh tay robot trên thang tời và các nghiên cứu viên đang cất giữ thứ gì đó. Đó chính là những tiêu bản sinh vật chưa rõ lai lịch từng được phát hiện và mang đi nghiên cứu kể từ khi Cục Điều tra Đặc biệt thành lập cho tới nay, đi kèm với đó là ba loại hồ sơ lưu trữ: bản khắc đá, bản giấy và bản điện tử.
Toàn bộ không gian giống hệt một thung lũng cơ khí đến từ tương lai.
Thang máy chạm đáy, Lận Tranh đi thẳng về phía phòng nghiên cứu khép kín nằm ở đằng trước.
Anh sải đôi chân dài, vạt áo bay phấp phới theo từng nhịp bước. Khuôn mặt tuấn tú bức người ấy chính là tấm thẻ thông hành hoàn hảo nhất. Vẻ mặt lạnh nhạt của anh rất dọa người, ánh mắt sắc bén lướt qua ai là kẻ đó bất giác thẳng lưng lên tiếng chào hỏi.
“Đội trưởng Lận.”
“Đội trưởng Lận đến rồi.”
Anh đều gật đầu đáp lại, bước chân chẳng mảy may dừng lại nửa nhịp.
Việc tiến vào phòng thí nghiệm bắt buộc phải mặc trang bị bảo hộ toàn thân nên mất chút thời gian. Khoảnh khắc anh vừa bước chân vào, một mùi tanh tưởi lập tức sộc thẳng lên mũi. Một con cá chình khổng lồ màu xám bùn dài tới chín mét đang bị trói chặt trên bàn thí nghiệm. Hứa Gia Ngôn và Tưởng Vũ Hành đang cầm máy quét trên tay để nghiên cứu phần đầu của nó.
Anh ra hiệu bằng tay để hỏi xem tình hình thế nào.
Hứa Gia Ngôn chỉ tay vào cái đầu có hình giác mút của con quái vật cá chình, ra hiệu rằng tạm thời vẫn an toàn, bên trong phần đầu của nó có một vật gì đó.
Tưởng Vũ Hành cho hiển thị kết quả quét lên bảng điện tử ở phía trước. Nằm ở giữa là một hình ảnh phát ra những tia sáng mang màu sắc khác nhau. Bên trong cơ thể của quái vật cá chình có vài chỗ lóe lên thứ ánh sáng màu đỏ nhạt, chẳng biết rốt cuộc là vật gì.
Lận Tranh bước tới quan sát đầu của quái vật cá chình. Bên trong cái giác mút xấu xí kia chứa đầy những chiếc răng giống như gai nhọn, chẳng hề giống các loài sinh vật khác có cơ quan ngoại vi lộ rõ ra ngoài để mắt thường có thể nhìn thấy.
Vậy thì thứ đó rốt cuộc là cái gì? Có phải là một trong những chiếc răng của nó hay không?
Hay là nói nó có amidan?
Sau khi quan sát tỉ mỉ, ba người bọn họ bèn rủ nhau ra ngoài nói chuyện.
Tưởng Vũ Hành vừa cởi đồ bảo hộ ra đã thở hồng hộc: “Nghẹn chết tôi rồi, lúc ở bên trong hít thở cũng chẳng dám dùng sức, chỉ sợ kích hoạt trúng cái gì đó.”
Vài năm trước lúc nghiên cứu một con bọ cánh cứng, cái thứ chết tiệt đó vậy mà lại biết phun phấn y hệt như nấm. Lần đó nếu không nhờ cậu ta chạy nhanh cộng thêm bác sĩ dốc lòng cứu chữa thì e là năm nay cỏ trên mộ cậu ta đã mọc cao tới hai mét rồi.
Cũng chính từ dạo ấy, bất kể là nghiên cứu loài sinh vật nào, cậu ta đều trang bị vũ trang tận răng.
Hứa Gia Ngôn cũng đồng tình với vẻ lòng còn sợ hãi: “Vốn dĩ tôi còn định dùng phương pháp dòng điện để quét một lượt, nhưng lại sợ giật điện khiến nó sống lại.”
Nếu nó mà sống lại thật thì vô cùng đáng sợ. Sóng hạ âm của nó có sức công phá ngang ngửa vũ khí sinh hóa, chỉ trong chớp mắt là có thể giết chết toàn bộ người dưới khu căn cứ ngầm của bọn họ.
Tưởng Vũ Hành tiếp lời: “Nhưng mà, chúng tôi đã thử dùng sóng âm, bắt đầu từ phần đuôi trước, sau đó phát hiện ra thứ này vẫn còn chút phản ứng với sóng âm, có vẻ giống như hành vi phản xạ do dây thần kinh sót lại.”
Bảng điện tử bên ngoài cũng được kết nối với kết quả quét ở bên trong. Lận Tranh nương theo lời giải thích của bọn họ mà dời mắt về phía hình ảnh trên bảng.
Hứa Gia Ngôn giải thích: “Mới đầu chúng tôi còn lo sợ phần đuôi của nó sẽ mang tác dụng đặc biệt giống như loài rắn đuôi chuông. Nhưng kết quả lại phát hiện điểm có tác dụng nằm ở trên đầu nó. Vào khoảnh khắc nó đưa ra phản ứng cuối cùng với sóng âm, quá trình dẫn truyền thần kinh ở phần đầu diễn ra cực kỳ mãnh liệt, đại khái là giống như…”
Tưởng Vũ Hành mang đến một phép so sánh theo trào lưu: “Giống hệt như lúc Thần Sấm triệu hồi sấm sét để đánh bại đám tay sai của chị gái Hela vậy.”
Lận Tranh liếc cậu ta một cái, cất giọng hỏi Hứa Gia Ngôn: “Thứ bên trong chắc hẳn là nguyên nhân khiến nó có thể phát ra sóng hạ âm nhỉ? Cấu trúc của nó tương tự như lưỡi gà sao?”
Lưỡi gà chính là bộ phận có hình dáng giống như giọt nước nằm trong cổ họng của con người, mang tác dụng hỗ trợ con người phát âm.
Xét cho cùng thì sóng hạ âm chỉ là một loại sóng âm bình thường trong tự nhiên, đến cá sấu hay voi cũng có thể phát ra được, có điều cường độ sóng hạ âm do con quái vật cá chình này phát ra lại quá mức lớn. Mà nguyên nhân dẫn đến sự khác biệt này, khả năng cao là do cấu trúc cơ quan ảnh hưởng đến việc phát ra sóng âm đã bị biến dị.
Chẳng hạn như con người, những kẻ rụt lưỡi khi nói chuyện sẽ thường lúng búng không rõ chữ, hay như tiếng nói của trẻ em trong giai đoạn vỡ giọng sẽ trở nên chói tai hơn.
Hứa Gia Ngôn gật đầu: “Có khả năng là vậy. Nhưng máy quét không thể quét ra được cấu trúc cơ quan cụ thể, chúng tôi cũng chẳng rõ cấu trúc đó vốn dĩ là bình thường hay là bất thường, bởi lẽ nó với loài cá mút đá vẫn có rất nhiều điểm khác biệt. Số lượng mẫu vật nghiên cứu quá ít, lại chẳng phải sinh vật sống, cho dù có cắt mỏng thành từng lát cũng chưa chắc có thể nghiên cứu tỏ tường. Tạm thời mọi kết luận đều chỉ mang tính phỏng đoán mà thôi. Hiện tại chúng tôi đang suy đoán rằng nguyên nhân có thể liên quan tới những chiếc răng mọc ở lớp bên trong.”
Lận Tranh không hề cảm thấy bất ngờ trước kết quả này. Anh gật đầu: “Được, tôi biết rồi. Lúc tiến hành giải phẫu để nghiên cứu ở giai đoạn sau, mấy cậu thử suy diễn nguyên nhân từ kết quả phỏng đoán xem sao, thử xem có thể đưa ra thêm nhiều kết luận nghiên cứu hay không.”
Trong không gian lưu trữ ngầm dưới lòng đất này, thiếu gì những loài sinh vật chưa thể nghiên cứu sáng tỏ. Lấy ví dụ như con giun khổng lồ đang ngâm trong cái bình chứa cỡ lớn nằm ở phía sau bên trái kia, hồ sơ lưu trữ của nó chỉ có vỏn vẹn vài dòng chữ mập mờ, tất thảy đều là “Theo như suy đoán”.
Phương thức diễn đạt giữa các sinh vật vốn dĩ không giống nhau, dẫu là máy móc thiết bị có tinh vi đến mấy cũng chẳng thể xóa nhòa đi sự khác biệt này, chí ít là với trình độ công nghệ hiện tại thì không thể làm được.
Lận Tranh lại hỏi thăm về một thành viên khác trong nhóm: “Lâm Già đâu rồi?”
Tưởng Vũ Hành đáp lời: “Chị Già ở bên ngoài vẫn chưa về. Trước khi vào phòng thí nghiệm, tôi có gọi điện nhờ chị ấy mua giúp tôi thêm một tờ bảo hiểm, nhưng chị ấy bảo là đang bận ăn bún gạo, còn bảo tôi mau cút đi cho khuất mắt.”
Hứa Gia Ngôn: “…”
Lận Tranh vờ như không nghe thấy vế sau của câu nói, anh cất lời: “Vậy thì cứ để cô ấy ở bên ngoài đi. Đống thiết bị quay phim kia có vấn đề gì không?”
Tưởng Vũ Hành đáp: “Không có. Ngoại trừ việc có thể nhìn ra dấu vết phất lên sau một đêm của tổ chương trình nghèo nàn nọ, một nửa số máy móc đều là đồ xịn mới tậu. Tôi đoán là nhà họ Lăng đã rót vốn cho tổ chương trình để nâng đỡ con gái nhà bọn họ rồi. Dẫu sao thì cũng mới tìm về được mà. Cho dù cô con gái có hờn dỗi mà chọn bừa một tổ chương trình xui xẻo chẳng có triển vọng đầu tư đi chăng nữa, bọn họ cũng sẽ vô điều kiện vung tiền mà thôi.”
Nói xong, cậu ta lại thở dài một hơi đầy oán thán: “Hazzz, cái tâm lý thù ghét người giàu của tôi lại ngày một mãnh liệt hơn rồi đây này.”
Hứa Gia Ngôn chẳng biết cậu ta lấy đâu ra lắm lời đến thế. Trong miệng toàn là hai câu có ích thì mười câu nói nhảm. Những lúc nguy cấp, loại người này chắc chắn là kẻ đi tong đầu tiên. Thảo nào cậu ta mua bao nhiêu bảo hiểm rồi mà vẫn chẳng có cảm giác an toàn.
Cậu ta chốt lại những việc khác bằng dăm ba câu báo cáo: “Tôi đã xem bản báo cáo điều tra mà chị Già gửi về rồi, không có điểm gì bất thường lộ rõ. Tổ chương trình kia tạm thời chưa phát hiện ra vấn đề gì. Tôi đã gửi tài liệu sang điện thoại cho sếp rồi đấy. Nhưng chẳng phải sếp nói là phải tập trung điều tra Lăng Giang Nguyệt sao? Hôm qua chị Già đã đến bệnh viện Gia Dụ, hôm nay hình như lại theo dấu tìm đến trại trẻ mồ côi nọ. Tầm ngày mai hoặc ngày mốt chắc là sẽ có tin tức thôi.”
Lận Tranh lấp liếm qua loa: “Ừm, tôi biết rồi.”
Nhưng vừa nghe tới cái tên ấy, trong đầu anh lại hiện lên đôi mắt kia, cùng với cả dáng vẻ đáng thương của người nọ lúc ngồi đung đưa đôi chân trên giường bệnh.
Trên người cô ta chắc chắn có vấn đề. Đây chính là trực giác mách bảo sau bao nhiêu năm điều tra phá án của anh.
Vẻ mặt của anh có phần nặng nề. Hứa Gia Ngôn quan sát sắc mặt của anh, dè dặt hỏi: “Có phải là còn chuyện gì nữa không? Trông sắc mặt sếp không tốt lắm, đừng bảo là lại có vụ án nào khác rồi nhé?”
Anh ừm một tiếng, hít sâu một hơi rồi kể lại tin tức mới nhận được: “Sáng ngày hôm nay, một đồn cảnh sát cấp huyện ở tỉnh YN báo cáo rằng có người đã gọi điện báo cảnh sát, tuyên bố rằng nhìn thấy một… người tàng hình ở ngoài vùng hoang dã.”
Hứa Gia Ngôn kinh ngạc: “Cái thứ quỷ quái gì cơ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

