Trang Tiệp vừa cất giọng hát vang xong một bài, hãy còn thòm thèm mà đặt micro xuống rồi ngóng mắt ra phía cửa.
Cậu ta lẩm bẩm: “Sao người vẫn chưa về nhỉ?”
Hai cậu nam sinh đánh đàn tranh rốt cuộc cũng được cho đôi tai nghỉ ngơi một lát, lập tức xung phong ra ngoài xem thử. Trang Tiệp khá ghét bỏ hai người họ, lớn lên trông cũng không tệ mà chẳng thể khiến Lăng Giang Nguyệt nhìn thêm lấy một cái, dẫu gu thẩm mỹ có cao nhã giống cậu ta thì cũng vô dụng, thế là cậu ta tùy tiện phẩy tay cho họ ra ngoài.
Mới đi chưa đầy hai phút, bên ngoài chợt ồn ào nhốn nháo, lại còn truyền đến giọng nói đầy sốt sắng của quản lý Triệu.
Tầng ba của câu lạc bộ chưa từng xảy ra tình trạng này. Mọi người đều tự nhận bản thân là người có thể diện trong giới thượng lưu, cho dù say xỉn làm càn cũng chẳng ai làm ầm ĩ bên ngoài, huống hồ vô duyên vô cớ quản lý Triệu tuyệt đối không cất giọng chói tai đến thế.
Đừng nói là xảy ra chuyện gì rồi nhé!
Trang Tiệp vội vàng chạy ra ngoài tìm người. Nếu Lăng Giang Nguyệt mà chịu tủi thân ở chỗ cậu ta, cậu ta sẽ bị lột da mất.
Bước đến cửa, hành lang đã có không ít người đứng đó, khách ở các phòng bao khác đều chạy ra hóng hớt, xem chừng phía nhà vệ sinh đã xảy ra chuyện lớn.
Nhưng Trang Tiệp không rảnh đi dò hỏi dưa lê, ánh mắt cứ láo liên tìm kiếm. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở góc ngoặt là cậu ta vội vàng kéo người lại.
Cậu ta nói: “Giang Nguyệt, em đứng đây làm gì, về thôi về thôi.”
Lăng Giang Nguyệt thu hồi tầm mắt, bày ra dáng vẻ người qua đường vô tội đang xem kịch vui, ngoan ngoãn đi theo cậu ta.
Có điều lúc về đến cửa phòng bao, cô vẫn ngoái nhìn ra ngoài, tò mò lên tiếng: “Hình như có người gặp chuyện ở nhà vệ sinh thì phải.”
Trang Tiệp hỏi: “Em không sao chứ?”
Lăng Giang Nguyệt đáp: “Em không sao, em chỉ đứng ở mé bên này, nghe thấy có người kêu to trong nhà vệ sinh nam, sau đó vị quản lý Triệu kia liền lao vào.”
Trang Tiệp thở phào: “Là nhà vệ sinh nam thì tốt, tóm lại em không sao là được.”
Sự an toàn của em gái đã được bảo đảm, lòng hiếu kỳ của Trang Tiệp cũng quay về. Cậu ta vươn dài cổ ngó ra hành lang: “Chẳng lẽ có người lọt xuống bồn cầu rồi không kéo lên được sao?”
Lăng Giang Nguyệt hỏi ngược lại: “Ở đây toàn là bồn cầu bệt, cái không kéo ra được mà anh nói là ám chỉ về mặt sinh lý à?”
Trang Tiệp ngoảnh đầu nhìn cô: “…”
Đương nhiên là ý nghĩa vật lý rồi!
Nhưng đúng thật, nơi này đâu phải bồn cầu xổm, có thể xảy ra chuyện gì được chứ, chẳng lẽ có người xả nước rồi kẹt nửa cái đầu trong bồn cầu không rút ra được chắc.
Đúng lúc này, người phía nhà vệ sinh chạy ra, là quản lý Triệu. Ông ta chạy xuống lầu đón bác sĩ cấp cứu cùng cáng cứu thương lên, còn chẳng buồn đoái hoài đến việc xã giao, mặt tái mét chạy ngược vào nhà vệ sinh.
Trang Tiệp hơi kinh ngạc: “Xem ra sự tình có vẻ nghiêm trọng thật.”
Đợi người được khiêng ra, cậu ta mới biết rốt cuộc nghiêm trọng tới mức nào. Mấy vị bác sĩ cấp cứu vừa chạy vòng quanh vừa làm kiểm tra sơ bộ, đông người đến mức chẳng nhìn rõ kẻ trên cáng là ai, nhưng khi lướt qua trước mặt họ, mọi người vươn cổ ra cũng có thể liếc nhanh được một cái.
Mặt mũi kẻ nọ đỏ lựng lên như đang sốt cao, nằm bất tỉnh nhân sự trên cáng hệt như đã chết.
Lẫn trong đám đông, rất nhanh đã có người nhận ra: “Đó chẳng phải là Ôn Tư Ngang sao?”
Những người thường xuyên lui tới câu lạc bộ về cơ bản đều quen biết anh ta. Nhà họ Ôn chỉ có thể coi là phát triển bình thường, nhưng Ôn Tư Ngang lại rất thích kết giao bạn bè, bạn nối bạn, mọi người cũng coi như là quen mặt. Xét cho cùng thì nhà ai mà chẳng có một tên nhị thế tổ lông bông cơ chứ, gia tộc có ba đời liên tiếp tiền đồ xán lạn chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi.
Trang Tiệp cũng biết anh ta. Sau khi nhìn rõ người nọ, cậu ta bèn nhíu mày kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Cậu ta chép miệng: “Uống đến mức này luôn à?”
Chỉ nhìn triệu chứng quả thực rất giống bị sốc rượu, hơn nữa trong câu lạc bộ này cũng chẳng có khả năng bị thương nào khác.
Cậu ta cũng chỉ lẩm bẩm vài câu, dẫu sao quan hệ giữa cậu ta và Ôn Tư Ngang thực sự rất đỗi bình thường. Đợi xe cứu thương dưới lầu hú còi inh ỏi chở người đi, Trang Tiệp mới lên tiếng hỏi Lăng Giang Nguyệt: “Em có muốn chơi tiếp không?”
Cậu ta còn chuẩn bị rất nhiều tiết mục chấn động cơ.
Cô mang vẻ mặt ngây thơ hỏi lại: “Tình hình này mà vẫn chơi được sao?”
Cậu ta nhún vai: “Đương nhiên là được, người chết đâu mà sợ.” Dù có chết cũng chẳng thể đổ vạ lên đầu họ.
Lăng Giang Nguyệt đang định gật đầu thì một người từ phòng bao khác chợt bước ra gọi cô lại.
Người nọ gọi: “Giang Nguyệt.”
Giọng nói khiến người ta có cảm giác như gió xuân lướt qua, chẳng cần nhìn cũng nhớ ra là ai.
Môi Lăng Giang Nguyệt điểm nụ cười. Cô quay đầu chào hỏi Du Chương đang tiến lại gần: “Anh Du Chương.”
Trái ngược với cô, Trang Tiệp vừa thấy người này liền chẳng buồn trưng ra sắc mặt tốt, trợn trắng mắt lầm bầm: “Ra đường không xem hoàng lịch.”
Thật mất hứng.
Cậu ta còn quay sang bảo cô: “Chi bằng gọi anh ta là anh bạch tuộc, nghe còn thân thiết hơn đấy.”
Nói xong, cậu ta tự cho là rất có lý mà cười nhạo khanh khách vài tiếng.
Du Chương vẫn giữ nguyên sắc mặt, vẫn là dáng vẻ ôn văn nhĩ nhã ấy. Anh ta hỏi Lăng Giang Nguyệt: “Chỉ có hai người thôi à? Hôm nay anh trai em bận công việc nên để em đi chơi với cậu ta sao?”
Cô gật đầu: “Em không có bạn bè gì, anh trai em bảo em đi theo anh Trang Tiệp dạo quanh cho biết đó biết đây.”
Nên gọi là đi gặp việc đời thì đúng hơn. Mọi người đều biết thân phận của cô, do đó cũng có thể nương theo lời cô mà nghĩ đến nguyên nhân sâu xa.
Nụ cười của Du Chương càng thêm dịu dàng. Anh ta ném cành ô liu về phía cô: “Chỗ này vừa xảy ra chuyện, cũng chẳng có gì vui nữa, em có muốn cùng đi ăn đồ Thái với anh không? Vài ngày trước anh có đặt chỗ, không gian ở đó rất tuyệt, lại còn có cả biểu diễn kiểu Thái để xem nữa.”
Cô để lộ vẻ mặt động lòng: “Dạ… có xa lắm không ạ?”
Du Chương cắt ngang: “Chi thêm tiền ước chừng cũng khó giải quyết, tôi muốn thêm tiền để đặt sớm một chút mà cũng vô dụng đấy.”
Trang Tiệp: “…”
Sự động lòng của Lăng Giang Nguyệt đã chẳng còn che giấu. Trang Tiệp chỉ đành hậm hực chống nạnh, quái gở cất giọng: “Anh đặt chỗ mấy người? Đã chuẩn bị từ sớm rồi chứ gì. Nếu muốn mời em gái tôi ăn cơm thì bắt buộc phải mang theo tôi.”
Du Chương mỉm cười: “Dễ thôi, cậu muốn gọi cả Lăng Giang Duật tới cũng được.”
Chỉ là không biết tới lúc đó họ có nuốt trôi cơm hay không.
Nhưng Trang Tiệp làm sao có thể gọi Lăng Giang Duật tới được, đó chẳng phải là tự đâm đầu vào rọ để ăn chửi sao.
Cho nên cậu ta chỉ đành hy sinh bản thân, đi cùng Lăng Giang Nguyệt đón nhận "ý đồ xấu" của Du Chương.
Tối muộn, ba người cùng nhau đến nhà hàng đồ Thái có nhà trên cây nọ.
Địa điểm nằm ở vùng ngoại ô, là một khu danh lam thắng cảnh được tạo thành từ bãi cỏ và hồ nước riêng biệt. Nhà trên cây được treo trên những cột sắt thép ngụy trang thành cây dừa, ánh đèn rực rỡ mang sắc màu ấm áp lấp lánh bên trong, rất được các cặp tình nhân ưa chuộng. Vừa bước vào đã thấy mấy đôi đang chụp ảnh cùng nhau.
Sự kết hợp của ba người họ có hơi kỳ lạ, nhưng Du Chương lại là kẻ chu toàn mọi mặt. Trong lúc chờ lên món, anh ta còn cất công tìm chủ đề trò chuyện với Lăng Giang Nguyệt, vô cùng kiên nhẫn giới thiệu những thứ trên bàn cho cô nghe.
Anh ta chỉ tay: “Đây là hộp mù mô hình, hình như là hoạt động nhỏ nhắm vào khách hàng nữ mà nhà hàng mới tung ra dạo gần đây. Vận may của anh không được tốt cho lắm nên đành phải bỏ tiền mua một cơ hội trúng thưởng, em xem thử có thích không.”
Lăng Giang Nguyệt chớp mắt, bóc hộp mù rồi đổ chú hươu cao cổ phiên bản chibi bên trong ra. Cô vuốt ve món đồ chơi, nở nụ cười: “Em thích lắm, cảm ơn anh.”
Du Chương nói tiếp: “Em có thể đặt ở đầu giường, hoặc dọn trống một ngăn tủ để cất vào, sau này không chừng còn bốc được những loài động vật khác cùng bộ sưu tập đấy, nghe bảo rất nhiều cô gái thích sưu tầm thứ này.”
Bởi vì là hàng có thương hiệu nên giá bán lẻ một chiếc lên đến ba ngàn tám.
Du Chương ngoảnh mặt làm ngơ trước vẻ khinh khỉnh của Trang Tiệp đang ngồi đối diện, tiếp tục hỏi: “Em ở nhà có vui không? Nghe nói tổ chương trình của các em không quay tiếp nữa, ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà có thấy buồn chán không?”
Cô khẽ lắc đầu, bộ dạng trông có vẻ lời nói không đi đôi với cõi lòng: “Dạ bình thường ạ.”
Anh ta lại dỗ dành: “Vậy em có muốn ra nước ngoài chơi một chuyến không? Mẹ anh đang định sang New Zealand chơi một chuyến, bảo anh làm hướng dẫn viên, em có thể đi cùng, bên đó có…”
Lần này Trang Tiệp bắt buộc phải đứng ra ngăn cản: “Anh mơ đẹp quá nhỉ.”
Vẻ háo hức trong mắt Lăng Giang Nguyệt lập tức vụt tắt. Cô bóp chặt mô hình hươu cao cổ, nhỏ giọng đáp: “Thôi bỏ đi ạ.”
Bộ dáng trông quá đỗi dè dặt cẩn trọng khiến Du Chương lập tức nhíu mày nhìn Trang Tiệp, còn Trang Tiệp cũng á khẩu, đồng ý không được mà phản đối cũng chẳng xong.
Nhưng vốn dĩ Lăng Giang Nguyệt cũng đâu có ý định đi, thế là cô vờ như không thấy thần sắc chực chờ quan tâm của bọn họ, thức ăn dọn lên chỉ cắm cúi ăn.
Dẫu sao thì, Lận Tranh cũng sắp tìm tới cô rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)