Vừa nghe thấy tiếng xèo xèo nọ, Tưởng Vũ Hành đã cảm thấy da đầu hơi tê rần rần.
Cậu ta nói: “Tuyệt đối là có thứ gì đó, nhưng không cần kiểm tra cũng biết, cái này có khác gì việc về quê tìm các cụ đâu cơ chứ? Tìm một cái là ra cả ổ.”
Lận Tranh cũng nhíu mày, ngẩng đầu nhìn ra xa về phía khu vực bí ẩn kia. Mặt trời đã lóe rạng, thế nhưng những tia nắng rải xuống vẫn chẳng thể xua tan lớp sương mù bao trùm dưới thung lũng khổng lồ.
Bất cứ ai chỉ cần có chút lòng kính sợ với thiên nhiên đều biết rõ dưới đó chẳng hề an toàn.
Trên thế giới này, lúc nào cũng phải chừa ra một lối thoát cho các loài sinh vật khác sinh tồn. Nếu hôm nay thứ cần điều tra là một con chim hay một con cá, bọn họ đều chẳng cần vội vã điều tra cho rõ ngọn ngành. Cứ đợi đến khi vụ án có nhân chứng tiếp theo xuất hiện, thu thập được manh mối chi tiết hơn rồi mới bắt tay vào điều tra cũng chưa muộn.
Hàng chục năm qua, quy trình phá án của Cục Điều tra Đặc biệt đều diễn ra như vậy. Có một vài sinh vật trong truyền thuyết cả đời chỉ xuất hiện một lần, cho nên rất nhiều vụ án có nhân chứng cũng vì vậy mà rơi vào dĩ vãng, chẳng đi đến đâu.
Thế nhưng…
“Hình người là cấp độ điều tra cao nhất, không thể nào nhắm mắt làm ngơ được. Nếu máy dò không thể tìm ra, chúng ta đành phải tổ chức một đoàn khảo sát để tiến hành khảo sát thực địa thôi.”
Cục Điều tra Đặc biệt thành lập lâu như vậy, số lượng vụ án cần huy động đến đoàn khảo sát khoa học thực địa đếm trên đầu ngón tay. Mỗi một vụ trước đây đều là do những lời đồn thổi có bài có bản đến mức buộc bọn họ phải tổ chức đến tận nơi xem xét, tỷ như người rừng Thần Nông Giá.
Điều anh lo lắng là thông tin lần này không thể bưng bít được, bởi lẽ nhân chứng tình cờ lại là một người vô cùng hứng thú với những sự kiện kiểu này.
Máy dò sóng âm đặt suốt hai tiếng đồng hồ vẫn chẳng thu được hình ảnh chi tiết của khu vực dưới đáy thung lũng. Lận Tranh bèn bảo Tưởng Vũ Hành thu dọn máy móc rồi rời đi.
Viên cảnh sát dẫn đường dè dặt đưa ra đề nghị: “Nếu ở đây đo không rõ, hay là chúng ta lại gần hơn một chút để đo lại xem sao? Đi xuống dưới kia có một con đường nhỏ dẫn đến cây cầu tự nhiên nằm giữa thung lũng, là đường do người dân tộc thiểu số sống quanh thung lũng dẫm nát mà thành.”
Lận Tranh liếc nhìn hướng con đường mà anh ta chỉ, tay vẫn không ngừng thu dọn thiết bị, anh đáp: “Chúng tôi không mang theo thiết bị khác, cũng chưa có biện pháp bảo hộ an toàn. Tốt nhất hôm nay đừng mạo hiểm đi xuống đó.”
Nếu không, ngộ nhỡ chạm trán phải cái thứ có khả năng phát ra sóng hạ âm như ở hồ Tình Nhân lần trước thì bọn họ chỉ có nước chết sạch.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, anh dùng một tay xách chiếc vali nặng nhất, tay kia bấm gọi một cuộc điện thoại. Trước khi cuộc gọi được kết nối, anh dặn dò Tưởng Vũ Hành về tuyến đường di chuyển tiếp theo: “Đến đồn cảnh sát, nếu kịp thời gian thì còn có thể theo sát lúc Hứa Gia Ngôn lấy lời khai của nhân chứng.”
Tạm thời hiện trường vẫn chưa thu thập được kết quả gì, chỉ đành gửi gắm hy vọng vào cô Khúc kia có thể cung cấp thêm nhiều manh mối hơn mà thôi.
Lúc đến đồn cảnh sát, đồng hồ đã điểm mười một giờ.
Trùng hợp thay, cô Khúc nọ vẫn chưa rời đi, vậy mà Hứa Gia Ngôn đã bắt đầu thẩm vấn người ta từ lúc chín giờ, đến tận bây giờ vẫn chưa hỏi xong.
Hai tiếng đồng hồ, ép cung một băng đảng buôn lậu cũng đủ để lòi ra kết quả rồi.
Trong đồn cảnh sát có người chuyên phụ trách hỗ trợ bọn họ. Lận Tranh bước đến trước bàn làm việc của người nọ rồi gõ xuống hai tiếng “cộc cộc” khiến người nọ giật mình, lập tức ngẩng đầu lên.
Ngay cả ấm đun nước cũng đã phải đưa vào hai cái rồi.
Lận Tranh nhướng mày, để Tưởng Vũ Hành ở bên ngoài, tự mình đẩy cửa phòng thẩm vấn bước vào.
Hứa Gia Ngôn đang phải nghe đến mức váng cả đầu.
Trong số những nhân chứng mà cậu ta từng lấy lời khai, chưa từng gặp ai ăn nói lưu loát mà lại dư thừa lòng hiếu kỳ đến vậy. Tốc độ nhả chữ của đối phương nhanh đến mức não bộ của cậu ta sắp tự động xử lý thành nhạc nền trong game rồi. Còn cậu ta thì cứ thả hồn theo tiếng nhạc ấy, tưởng tượng mình đang đạp xe địa hình băng qua lục địa Á - Âu, bên cạnh là vô số loài chim bầu bạn trong chuyến hành trình.
Mãi cho đến khi Lận Tranh ngồi xuống vị trí bên cạnh, cậu ta mới ráng sức mở to đôi mắt hai mí nhìn sang.
“Anh…”
Cuối cùng thì anh cũng đến rồi!
Khúc Tiêu vừa mới lải nhải xong về một vụ án cương thi bí ẩn nghe lỏm được từ ba năm trước. Vừa thấy anh bước vào, hai mắt cô ấy liền sáng rực lên, ánh mắt dán chặt từ đôi chân dài cho đến khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của anh.
Cô ấy hỏi: “Vị cảnh sát này là?”
Anh đáp: “Tôi là người phụ trách vụ án nhân chứng của cô, tôi họ Lận. Cô Khúc Tiêu, chúng tôi vừa mới đến thung lũng Kỷ Y khổng lồ, hiện tại không phát hiện ra bất kỳ tình huống bất thường nào.”
Anh cầm lấy sổ ghi chép lời khai, lướt nhanh qua vài từ khóa rồi tiếp tục hỏi: “Cô có chắc chắn là nhìn thấy một hình người tàng hình ở địa điểm được chỉ định không? Có khả năng nào đó là ảo giác do vấn đề mật độ hạt trong không khí kết hợp với hiện tượng khúc xạ cáp quang gây ra không?”
Khúc Tiêu lập tức phủ nhận: “Không thể nào! Đội thám hiểm của chúng tôi đã từng đến rất nhiều nơi, chụp được vô số bức ảnh nổi tiếng nên rất am hiểu về vấn đề khúc xạ ánh sáng. Thứ tôi nhìn thấy buổi sáng hôm đó tuyệt đối không thể là ảo giác.”
“Nhưng cô cũng biết đấy, những từ ngữ như người tàng hình… e là không đủ sức thuyết phục.”
“Nếu đó là một loài sinh vật có màu da dị thường thì lẽ ra không nên có hình dáng giống con người. Xét cho cùng thì bên trong cơ thể chúng ta còn có đủ loại nội tạng và mạch máu, không thể nào tàng hình hoàn toàn được.”
“Nếu đó là hình người thì sao lại xuất hiện ở lơ lửng lưng chừng vách đá? Trừ phi cô nghĩ rằng thứ mình nhìn thấy là một kẻ tàng hình nào đó không ngủ vào sáng sớm mà lại chạy ra ngoài thử nghiệm bộ giáp tàng hình của mình.”
Khái niệm tàng hình ở thời đại này đã chẳng còn là chuyện hiếm lạ, rất nhiều người đều biết kiến thức về việc máy bay chiến đấu tàng hình thông qua hiện tượng khúc xạ ánh sáng để tàng hình.
Khúc Tiêu bị những lý lẽ của anh phản bác đến mức ngớ người, cẩn thận ngẫm nghĩ lại thì quả thực rất có lý.
Vốn dĩ khi đối mặt với Hứa Gia Ngôn, cô ấy còn cảm thấy rất dễ gần, nên mới bám riết lấy muốn nghe ngóng chút chuyện về các sự kiện siêu nhiên, thế nhưng đối mặt với vị cảnh sát Lận này thì lại chẳng dám cãi bướng thêm nữa, câu trả lời cũng mang theo vài phần ngập ngừng.
“Thế nhưng, tôi thật sự đã nhìn thấy luồng không khí dao động đó… chính là có một cái bóng tàng hình, không đúng, có lẽ cũng không gọi là tàng hình…”
Không phải tàng hình?
Lận Tranh và Hứa Gia Ngôn liếc mắt nhìn nhau. Anh hơi ngả người về phía trước, tiếp tục hỏi với một sự áp bức cực lớn khi đôi mắt ấy nhìn chằm chằm người đối diện ở khoảng cách gần: “Cô thử nhớ lại cho kỹ xem, thứ cô nhìn thấy rốt cuộc trông như thế nào?”
Khúc Tiêu lại một lần nữa hồi tưởng lại sự việc diễn ra vào sáng ngày hôm ấy: “Hôm đó chúng tôi cắm trại ở một khu vực khuất gió quanh thung lũng khổng lồ, cách đó chừng mười mét là lồng đèn nhỏ nhử mồi do chúng tôi tự tay thiết lập. Chúng tôi định thu thập một vài loài côn trùng quý hiếm rồi chụp vài bức ảnh để gửi cho tạp chí National Geographic.”
“Lúc đó còn chưa đến sáu giờ, vì địa thế khá cao nên khi tôi vừa bước ra khỏi lều là đã có thể nhìn thấy trời bắt đầu tờ mờ sáng rồi. Tôi định đi vệ sinh, nhân tiện xem thử trong lồng đã thu được loài côn trùng gì. Chắc hẳn các anh không biết đâu, thung lũng Kỷ Y khổng lồ này rất có khả năng tồn tại một vài loài côn trùng độc nhất vô nhị trên toàn thế giới…”
“Lạc đề rồi, nói vào trọng tâm đi.”
Khúc Tiêu tằng hắng hai tiếng ngượng ngùng rồi vội vã chuyển hướng quay lại chủ đề chính: “Sau khi rời khỏi lều, tôi phát hiện ra cách lồng đèn nhử mồi khoảng bảy tám mét, bụi cỏ và lá cây đang rung chuyển. Vốn dĩ lúc đó con người vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nhưng trong khoảnh khắc ấy bỗng dấy lên một trực giác kỳ lạ, dường như có ai đó đang chằm chằm nhìn tôi. Tôi để ý thấy ngoại trừ khu vực đó ra, những bụi cỏ và lá cây ở nơi khác đều nằm im bất động.”
“Sau đó, sau đó… do lúc ấy vẫn còn sương mù nên tôi nhìn không rõ, còn tưởng là có con thú nhỏ nào đó đang nấp, thế nên tôi mới nhặt một cục đá ném về phía đó định dọa cho nó chạy đi.”
“Sau khi hòn đá rơi xuống, mọi người trong những lều khác cũng tỉnh giấc bước ra, thứ đó bắt đầu tháo chạy. Tôi nhìn thấy dấu vết bụi cỏ bị đè nát, giống hệt như bị một cơn gió rất mạnh thổi thốc qua, màu sắc cũng trở nên đậm hơn, cái kiểu màu sậm chẳng hề đọng một giọt sương nào! Dù chúng tôi chẳng nhìn rõ, nhưng lại có thể biết được nó đang di chuyển. Ẩn ẩn hiện hiện, không phải là người tàng hình thì còn có thể là gì chứ?”
Vậy nên phỏng đoán chủ quan cũng chỉ có thể tin ba phần mà thôi.
Lận Tranh nghe xong thì không đáp lời. Khúc Tiêu tưởng anh không hài lòng, vắt óc nghĩ ra một phép so sánh mà bản thân cho là sát nghĩa nhất: “Nếu thực sự không phải là người tàng hình, vậy lẽ nào thứ tôi nhìn thấy là, là u linh?”
Đến lúc này, hàng chân mày của Lận Tranh khẽ nhúc nhích.
U linh, quả thực là có vụ án tương tự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
