Cô mới không cần bị cảm đâu!
Trong nhà xe càng trở nên yên tĩnh hơn. Tô Vi căng thẳng cúi thấp đầu, sợ lời nói dối của mình bị vạch trần.
Ánh mắt dừng trên đỉnh đầu cô chậm rãi dời đi. Cảm giác bị một con rắn âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm cũng biến mất.
Lục Nhưỡng nằm trở lại, không nói thêm gì.
Nhưng đây là một quyển tiểu thuyết nam tần. Để xây dựng hậu cung ba nghìn mỹ nhân cho nam chủ, tác giả chẳng hề thiết lập dẫn đường cấp Thần trong truyền thuyết, mà để nam chủ có hơn chục dẫn đường thay nhau tăng thêm cảm giác sảng khoái.
Nhưng hiện giờ nơi này không có hậu cung.
Chỉ có một nữ phụ độc ác chết sớm là cô.
Và thêm một con gà suy dinh dưỡng.
-
“Vi Vi.”
Lục Nhưỡng tỉnh lại.
Tô Vi nhanh chóng giấu chiếc gương của mình đi.
“Anh muốn uống nước.”
Đại ma vương ra lệnh.
Tô Vi lập tức gật đầu, chuẩn bị ra ngoài tìm nước cho anh. Nhưng cô vừa nhấc chân đã khựng lại, sau đó cẩn thận cọ trở về.
“Có chuyện gì vậy?”
Tô Vi ngượng ngùng nói:
“Em định đổi làn da.”
Lục Nhưỡng: “…”
Mười phút sau, Tô Vi cuối cùng cũng cởi được chiếc váy trắng trên người, khoác bộ đồ thể thao của Lục Nhưỡng rồi bước ra khỏi nhà xe.
Quần quá rộng, cô tạm thời chưa thể mặc vừa. Cả bộ quần áo vừa to vừa rộng, khiến cô trông như một đứa trẻ lén mặc đồ của người lớn.
Chiếc áo khoác thể thao dài đến tận đầu gối. Tô Vi xỏ đôi giày thể thao, loạng choạng đi một lúc mới tìm được một chai nước cho Lục Nhưỡng.
Trên đường trở về, Tô Vi luôn cảm thấy hô hấp không thông.
Chẳng lẽ tối qua Lục Nhưỡng định bóp chết cô nhưng không thành, ngược lại để lại di chứng rồi?
Trong lòng Tô Vi lạnh đi, lập tức đứng bất động.
Cô run rẩy đưa tay sờ cổ mình, chạm phải một đường cong có hoa văn kỳ quái.
Hả?
À, hóa ra cô mặc ngược quần áo, khiến cổ bị siết chặt.
“Tô Vi.”
Một giọng nói âm trầm vang lên bên tai.
Tô Vi quay đầu, nhìn thấy mợ đang đứng bên cạnh.
“Lục Nhưỡng thế nào rồi?”
Tô Vi ngoan ngoãn đáp:
“Anh ấy bị sốt.”
“Ồ?”
Hai mắt mợ lập tức sáng lên.
“Bệnh nặng lắm sao?”
Hay là mợ vào tát thử vài cái xem?
“Vẫn còn sống.”
Tô Vi tiếc nuối đáp.
Ánh sáng trong mắt mợ lập tức tắt ngấm.
-
Có lẽ vì những lần trước Lục Nhưỡng sử dụng tinh thần lực mà không kịp thời thanh lọc, khiến tất cả dồn lại với nhau, nên lần này anh sốt cao mãi không hạ.
Tô Vi không hiểu vì sao năng lực dẫn đường của mình lại thức tỉnh sớm, nhưng hiện giờ cô chỉ là một dẫn đường cấp S bình thường—cũng chính là cấp thấp nhất—hoàn toàn không thể đáp ứng nhu cầu của Lục Nhưỡng.
Cô thậm chí còn phát hiện, sau lần bị Lục Nhưỡng cưỡng chế khai thông vào ban ngày, đầu cô đã trọc đi một mảng, còn đầu con gà nhỏ thì càng trụi hơn.
Ô ô ô, con gà đáng thương. Sao lại bị đại ma vương chà đạp thành ra thế này?
Trời dần tối.
Tô Vi ôm con gấu Teddy khổng lồ nằm trong nhà xe.
Lục Nhưỡng vẫn đang ngủ. Ban đêm nhiệt độ hạ xuống rất nhanh, Tô Vi ôm chặt gấu Teddy, cố gắng duy trì khoảng cách với anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)