Gà con đáng thương, cô cũng đáng thương.
Mới một ngày mà cô đã bị nhổ mất mấy chục sợi tóc!
Tô Vi vừa nhắm mắt, liền cảm nhận được Lục Nhưỡng trở mình.
Cô lập tức mở mắt ra, quả nhiên thấy bàn tay người đàn ông đang rục rịch đưa sang.
Tô Vi nhanh chóng nhét tay gấu Teddy vào tay anh.
Lục Nhưỡng thuận thế nắm lấy. Sau đó anh mở mắt, nhìn thấy hai đầu ngón tay mình đang dính đầy lông gấu.
Cô gái nhỏ trốn sau lưng gấu, vẻ mặt cảnh giác, hai tay ôm chặt mái tóc.
Lục Nhưỡng: “…”
Người đàn ông xoay người, tiếp tục ngủ.
Tô Vi thở phào nhẹ nhõm. Cô điên cuồng sờ soạng dưới đất, tìm được ba sợi lông gà con rơi xuống, lác đác chẳng được bao nhiêu.
Cô cẩn thận cắm ba sợi lông lên mái tóc đen của Lục Nhưỡng.
Nhìn mái tóc vừa dày vừa rậm của anh, Tô Vi lộ vẻ hâm mộ, sau đó nhét ba sợi lông gà vào giữa tóc.
Trong mơ màng, Lục Nhưỡng khẽ nhíu mày nhưng không tỉnh. Một lúc sau, hàng mày đang nhăn lại cũng dần giãn ra.
Trời đã tối hẳn, Tô Vi cũng chuẩn bị nghỉ ngơi.
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy bên cửa sổ xe có tiếng động.
Mệt mỏi đến mức không mở nổi mắt, cô vô thức rúc vào lòng Lục Nhưỡng.
Hả?
Cô ngủ từ lúc nào vậy?
Chẳng phải cô đang ôm gấu ngủ sao?
Tô Vi mở mắt, đối diện với một gương mặt dữ tợn ngoài cửa sổ xe.
Mợ đang cầm một sợi dây thừng, ra sức kéo.
Trời quá tối, có lẽ mợ còn hơi lão thị, kéo đến mức cổ con gấu Teddy bị siết bẹp.
“Tao muốn cho mày nếm thử cảm giác mất đi người quan trọng nhất!”
Mợ dùng sức đến đỏ bừng cả mặt.
Tô Vi run rẩy đưa tay chọc chọc Lục Nhưỡng, rồi lại chọc thêm mấy cái.
Bàn tay cô bị người khác nắm lấy.
Lục Nhưỡng ngồi dậy, vẻ mặt giận dữ vì bị đánh thức.
Mợ thấy anh đột nhiên ngồi bật lên thì sợ hãi, bàn tay buông lỏng, sợi dây rơi xuống đất.
“Mợ muốn Gấu thì cứ nói. Cháu có thể đưa nó cho mợ.”
Tô Vi ló đầu ra khỏi lòng Lục Nhưỡng.
Lúc này mợ mới nhìn rõ. Người mà cô ta trói nãy giờ không phải Tô Vi, mà là một con gấu Teddy.
Đúng là lão thị hại người!
Nhưng mợ vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Cô ta móc từ trong lòng ra một con dao phay, chém về phía Tô Vi.
Mợ chết không nhắm mắt, ngã xuống đất. Máu tươi từ giữa trán chảy ra.
Động tĩnh mợ gây ra quá lớn, tất cả mọi người đều đã tỉnh giấc.
Tuy đã bước vào thời kỳ tận thế được một thời gian, nhưng vì đất nước vẫn quản lý chặt chẽ nên mọi người vẫn còn khá ngây thơ. Trật tự xã hội chưa hoàn toàn sụp đổ, ý thức pháp luật vẫn còn tồn tại trong lòng con người.
Nổ súng giết người—đó thực sự là giết người.
Mọi người theo bản năng lùi lại, ánh mắt nhìn Lục Nhưỡng tràn đầy sợ hãi.
Ánh mắt đen sâu thẳm của Lục Nhưỡng lướt qua từng người. Trên gương mặt anh thoáng hiện một nụ cười giễu cợt.
Sau đó, anh cúi đầu nhìn Tô Vi đang cuộn tròn bên cạnh.
Bắt gặp ánh mắt ấy, Tô Vi khựng lại, lập tức hiểu ý anh.
Cầu được khen đây mà!
Cô cẩn thận giơ ngón tay cái lên:
“Very good.”
Lục Nhưỡng nheo mắt nhìn cô, đáy mắt dâng lên vẻ khó hiểu.
Chưa đủ sao?
Tô Vi vươn tay, thật cẩn thận xoa đầu anh.
Xoa một cái, ba sợi lông trên đầu anh rơi xuống.
Lục Nhưỡng đưa tay bóp lấy cằm cô.
“Em không sợ sao?”
Tô Vi gật đầu.
“Có sợ. Con dao phay kia sáng quá!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)