Quả nhiên, cảm giác của anh không sai.
Năng lực dẫn đường của Tô Vi đã thức tỉnh sớm.
Đã lợi dụng thì phải lợi dụng cho triệt để.
Lục Nhưỡng siết mấy sợi tóc trong tay, khẽ bật cười.
Tô Vi ngồi xổm bên cạnh. Nghe thấy tiếng cười ấy, cô sợ đến run cả người, vội vàng dán sát vào cửa xe.
“Vi Vi, anh đói bụng.”
-
Tô Vi cố ý chọn một gói mì khó ăn nhất.
Sau khi xé ra, cô lập tức nhét mì vào miệng Lục Nhưỡng.
Người đàn ông nhắm mắt.
Tô Vi dùng sức nhét mì vào.
Không phải đói bụng sao? Ăn đi, ăn nhiều vào!
Người đàn ông nằm đó, trông yếu ớt, bất lực, như thể rất dễ bắt nạt. Tô Vi bị vẻ ngoài của anh đánh lừa, nổi lên ý xấu, đưa tay bẻ miệng anh.
Sau đó cô bị cắn.
“A!”
Ô ô ô, chảy máu rồi.
Đúng là tàn nhẫn.
Lục Nhưỡng liếm vết máu bên môi, vươn tay nắm lấy cổ tay Tô Vi, một lần nữa đưa ngón tay cô vào miệng mình.
Tô Vi cảm nhận được một luồng ác ý lạnh lẽo, ẩm ướt truyền từ đầu ngón tay vào cơ thể.
Vậy hiện giờ Lục Nhưỡng đang chuyển cơn đau của mình sang cho cô sao?
Tô Vi định rút tay lại, nhưng lực nắm ở cổ tay cô càng lúc càng siết chặt.
Hàm răng anh cắn lên vết thương trên tay cô, như đang hút máu. Những chiếc răng sắc nhọn đè lên da thịt, tựa hồ muốn xuyên thẳng vào xương ngón tay.
Đau quá.
Cả người Tô Vi bắt đầu run rẩy.
Sắc mặt vốn hồng hào chợt trắng bệch, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.
Cảm giác ấy chẳng khác nào có người dùng gậy khuấy đảo trong đầu cô.
Đau, đau quá.
Chỉ cần có thể giảm bớt cơn đau này, bảo cô làm gì cũng được.
Tiếp xúc thân mật…
Đôi mắt Tô Vi dần mất đi tiêu cự. Cô cúi đầu nhìn Lục Nhưỡng, sau đó cúi người hôn lên môi anh.
Ngay khi môi chạm môi, Tô Vi rõ ràng cảm nhận được cơ thể Lục Nhưỡng co rúm lại, theo bản năng né tránh. Nỗi khiếp sợ nhanh chóng lan rộng trong đồng tử anh.
Lực siết trên cổ tay cô lập tức biến mất.
Tô Vi thở phào nhẹ nhõm. Cô vừa rút ngón tay khỏi miệng người đàn ông, định đứng dậy rời đi thì sau gáy lại bị một bàn tay phủ lên, ấn đầu cô xuống.
“Ưm…”
Ưm?
“Thả… ưm…”
Tô Vi giãy giụa, nhưng Lục Nhưỡng đã xoay người đè cô xuống dưới thân.
Hai tay cô bị anh giữ chặt. Người đàn ông áp môi lên môi cô, cạy mở đôi môi, không để lại dù chỉ một khe hở, điên cuồng chiếm đoạt.
“Vi Vi, ngoan một chút.”
Giọng nói của anh dịu dàng đến cực điểm, nhưng ánh mắt lại âm u đến đáng sợ.
Tiếp xúc thân mật rõ ràng khiến người ta nhẹ nhàng và chìm đắm hơn nhiều so với việc chuyển dời đau đớn.
Nhưng dù có dễ chịu đến đâu, chẳng phải Lục Nhưỡng vẫn nên căm ghét cô, hận không thể băm cô thành trăm mảnh sao?
Chẳng lẽ việc tinh thần lực bị tra tấn đã khiến anh đến mức ngay cả kẻ thù cũng có thể hôn được?
“Mở miệng.”
Ngón tay Lục Nhưỡng tách môi Tô Vi ra.
Tô Vi lập tức bật khóc. Cô cắn chặt môi, vừa liều mạng lắc đầu vừa cố mở miệng nói:
“Bởi vì anh… xấu trai, nên mới tự ti.”
-
Trong xe rơi vào một khoảng im lặng kỳ quái.
Lục Nhưỡng trầm mặc hồi lâu rồi mới lên tiếng:
“Hả?”
Dù chỉ là một âm tiết, Tô Vi vẫn nhận ra cảm xúc của anh rõ ràng không được vui.
“Vừa rồi là Vi Vi tự hôn anh.”
Tô Vi nhỏ giọng nói:
“Anh bị cảm, hôn như vậy có thể truyền bệnh sang em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
