“A!”
Tiểu Bạch, Tiểu Hắc, Tiểu Hoa của cô cứ thế mà rời bỏ cô.
Lục Nhưỡng giật được ba sợi tóc của cô rồi lại nhắm mắt.
Tô Vi cố gắng lấy lại Tiểu Bạch, Tiểu Hắc và Tiểu Hoa. Nhưng vừa chạm vào người Lục Nhưỡng, đầu ngón tay cô đã chạm phải một thứ gì đó trơn trượt.
Cô cúi đầu xuống, đối diện với đôi mắt của tinh thần thể Lục Nhưỡng.
Tiếng thét kinh hãi bị nghẹn trong cổ họng. Tô Vi trợn mắt nhìn con rắn trắng mắt đỏ chậm rãi bò đến bên cạnh mình, sau đó dùng đầu rắn khẽ húc vào…
Một con gà đang vùi đầu bên chân cô?
Đây là gà gì vậy? Nó xuất hiện ở đây từ lúc nào?
Con gà chỉ lớn bằng bàn tay, lông còn chưa mọc đủ, cổ rụt lại, để lộ một mảng da đầu trọc lốc.
Thoạt nhìn vừa xấu xí vừa ngốc nghếch.
Tô Vi không nhịn được, đưa tay chọc chọc nó.
Con gà nhỏ phát ra tiếng “cục cục” yếu ớt, giống như một cục bông vàng xù xù, chui thẳng vào lòng Tô Vi.
Khoan đã.
Thứ này… hình như là tinh thần thể của cô?
Tô Vi nhớ trong nguyên tác, tinh thần thể của Tô Vi là một con chim sẻ, trông khí phái hơn con gà của cô nhiều.
Nhưng theo cốt truyện, hiện giờ cô vẫn chưa thức tỉnh thành dẫn đường mới đúng.
Chẳng lẽ do tinh thần thể của Lục Nhưỡng quá hỗn loạn, vô tình khơi dậy gen dẫn đường trong cơ thể cô?
Hừ! Con gà hư hỏng!
Người ta chỉ tùy tiện dụ dỗ một chút mà mày đã chạy ra rồi. Có biết giữ chút rụt rè không hả?
“Cục cục…”
Có lẽ vì phát dục không đầy đủ, lại sinh non, con gà nhỏ trông vô cùng gầy yếu.
Tiếng kêu của nó cũng kỳ quái không kém.
Vừa nhỏ vừa yếu, trên đầu còn trụi lủi.
Chẳng giống cô chút nào!
Con gà nhỏ cúi đầu, tròn vo chui tới chui lui trong lòng Tô Vi, cố tránh né con rắn xấu xa.
Tuy nhỏ bé, nhưng dù sao cũng là con của cô.
Tô Vi lấy hết can đảm, dùng mũi chân đẩy con rắn xấu xa sang một bên.
Đúng lúc cô đang giằng co với nó, Lục Nhưỡng tỉnh lại.
Tô Vi nhanh chóng chắp hai tay trước ngực, giấu con gà đi.
Trong nhà xe yên tĩnh, Lục Nhưỡng không cảm xúc nhìn chằm chằm Tô Vi một lúc lâu. Trên mặt anh như viết rõ mấy chữ: “Thật phiền”, “Thật ồn”.
Quả nhiên, đây mới là gương mặt thật của đại ma vương!
Người tốt dịu dàng dễ gần, thiên thần ngốc nghếch đáng yêu, tất cả đều là giả vờ!
Ngay sau đó, Lục Nhưỡng hạ mắt, vẻ mặt trở nên dịu dàng, như thể người vừa lạnh lùng cau có khi nãy không phải anh.
“Vi Vi đang giấu thứ gì tốt sao?”
“Anh đoán xem?”
Lục Nhưỡng: “…”
“Kẹo mút?”
Tô Vi lắc đầu.
“Bánh kem?”
Tô Vi tiếp tục lắc đầu.
“Đó là gì?”
Sự kiên nhẫn của người đàn ông đã cạn sạch. Rõ ràng anh không còn tâm trạng chơi trò đoán chữ trẻ con với cô.
Ngay sau đó, Tô Vi bị Lục Nhưỡng túm lấy cánh tay, kéo ra.
Trong tay cô trống không, chẳng có thứ gì cả.
Tinh thần thể đã biến mất.
Tô Vi kín đáo thở phào, phấn khởi nói:
“Chẳng có gì hết!”
Lục Nhưỡng: “…”
Người đàn ông đưa tay lên. Trước ánh mắt hoảng sợ của Tô Vi, anh cuốn một lọn tóc của cô quanh đầu ngón tay rồi giật mạnh.
A!
Tiểu Mỹ của cô!
Tô Vi tủi thân ôm đầu gối ngồi bên cạnh Lục Nhưỡng, đưa tay vuốt ve mái tóc của mình.
Đầu ngón tay Lục Nhưỡng quấn lấy tóc cô, chậm rãi siết lại. Tinh thần lực thuộc về thiếu nữ thấm vào đó, lan truyền vô cùng chậm rãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
