Đó… là thứ quỷ quái gì vậy?
Bụng con rắn trắng khẽ cuộn lên. Sau khi nuốt tinh thần thể, nó dường như vẫn chưa no, lập tức há cái miệng khổng lồ lao về phía Lương Vượng. Chiếc lưỡi đỏ tươi thè ra, liếm nhẹ lên gò má hắn trong không trung.
Sau đó, nó bất ngờ ngoạm lấy tinh thần thể đang nằm bên chân Lương Vượng.
Đến khi Lương Vượng kịp phản ứng, tinh thần thể của hắn đã bị tinh thần thể Lục Nhưỡng nuốt chửng không còn một mảnh.
“A a a!”
Cơn đau do tinh thần thể bị xé rách truyền khắp cơ thể. Lương Vượng phát ra tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng.
Máu tươi chảy ra từ ngũ quan hắn.
Đôi mắt bạch xà càng thêm đỏ rực, tựa như hai viên đá quý màu máu.
“Bẩn quá.”
Lục Nhưỡng chán ghét liếc nhìn bạch xà.
Bạch xà tủi thân thu nhỏ lại, biến thành kích thước chừng một ngón tay, lặng lẽ đi theo sau anh.
-
Đoàn người của Lương Vượng rời đi đã nửa ngày mà vẫn chưa trở về.
Tô Vi đang gặm bánh mì thì vô tình quay đầu, bắt gặp ánh mắt u oán và âm độc của mợ.
Không ổn rồi.
Mợ như vậy khiến cô sợ hãi.
Tô Vi theo bản năng rụt người về phía đông người hơn. Đúng lúc đó, đội ngũ đi đối phó động trùng cũng trở về.
Nhiều người đi như vậy, nhưng khi quay lại chỉ còn một mình Lục Nhưỡng.
Quần áo anh vẫn sạch sẽ. Ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt, trên người không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
“Sao lại thế này? Những người khác đâu rồi?”
Có người tiến lên hỏi.
Chỉ có Tô Vi đứng bên cạnh Lục Nhưỡng, lén lút khịt mũi.
Anh còn tắm rửa rồi mới trở về à?
-
Mặc dù động trùng đã bị tiêu diệt, nhưng vì lính gác Lương Vượng đã chết nên mọi người lại mất đi chỗ dựa. Họ lần lượt lái xe rời đi, chỉ còn lại một bộ phận nhỏ ở lại nơi này.
Trong nhà xe, Lục Nhưỡng nhắm mắt, hai gò má đỏ ửng.
“Vi Vi, hình như anh bị sốt.”
Đáng đời! Ai bảo anh lén đi tắm một mình!
Lục Nhưỡng tuy là lính gác cấp Thần, nhưng cũng mắc phải căn bệnh chung của lính gác, thậm chí còn nghiêm trọng hơn lính gác bình thường.
Khát vọng được dẫn đường khai thông của anh mãnh liệt hơn bất kỳ ai.
Trong chuyện động trùng hôm nay, rõ ràng Lục Nhưỡng đã sử dụng tinh thần lực.
Tô Vi nhỏ giọng nói:
“Vậy anh nằm dịch sang bên cạnh một chút đi, đừng để nóng lây sang em.”
Nửa đêm, Tô Vi ngồi xổm trong nhà xe, nhìn Lục Nhưỡng đang nằm bên cạnh mình.
Người đàn ông này có diện mạo vô cùng tuấn mỹ. Dù sao anh cũng là nam chủ, gương mặt ấy có thể nói là cực phẩm. Cho dù không phải lính gác, chỉ dựa vào vẻ ngoài này thôi cũng có vô số phụ nữ tự nguyện dâng đến tận cửa, đàn ông cũng chẳng thiếu.
Tóm lại là rất đẹp.
Tô Vi giơ tay, đặt khăn ướt lên mặt Lục Nhưỡng.
Sau đó, cô bắt đầu ngẩn người suy nghĩ.
Nếu bây giờ bịt mũi Lục Nhưỡng lại, liệu có khiến anh nghẹt thở mà chết không?
“Khụ khụ khụ…”
Lục Nhưỡng đột nhiên ho khan.
Tô Vi vội vàng dời chiếc khăn khỏi mặt anh.
Khuôn mặt ướt đẫm nước của người đàn ông hiện ra. Một đôi mắt đen rơi xuống gương mặt Tô Vi.
Anh chậm rãi nâng tay, cuốn một lọn tóc của cô quanh đầu ngón tay. Sau đó, ngay trước ánh mắt nghi hoặc của Tô Vi, anh dùng sức giật mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



