Sau khi tận hưởng cảm giác được mọi người vây quanh suốt mấy ngày, Lương Vượng bắt đầu để mắt đến Tô Vi.
Trong đội ngũ có rất nhiều phụ nữ, nhưng không một ai sánh được với Tô Vi.
Đây hẳn chính là sức mạnh của gương mặt bạch nguyệt quang trong lòng người khác.
Càng không có được, người ta lại càng khao khát.
“Anh Lương, nghe nói gần đây có một động trùng bùng phát. Chúng ta mau rời khỏi đây đi.”
Có người chạy đến báo tin.
Lương Vượng đang lo không tìm được cơ hội đẩy Lục Nhưỡng vào chỗ chết, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy?
“Anh, anh, cả các anh nữa, đi theo tôi.”
Lương Vượng tùy tay chỉ mấy người đàn ông khỏe mạnh. Trong số đó còn có cả Lục Nhưỡng, người trông gầy yếu nhất.
“Anh Lương, chúng ta đi làm gì?” Sắc mặt mấy người kia lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Đương nhiên là đi tiêu diệt động trùng.”
Lương Vượng nói đầy khí thế.
Hắn hoàn toàn không nghĩ đến chuyện nơi bị vô số lính gác bỏ mặc kia rốt cuộc có bao nhiêu côn trùng.
Một tên lính gác cấp S nhỏ bé như hắn lại dám mơ tưởng tiêu diệt động trùng. Đúng là si tâm vọng tưởng.
Thế nhưng lúc này, Lương Vượng đã bị năng lực của chính mình che mờ lý trí. Hắn thậm chí bắt đầu ảo tưởng rằng nếu tiêu diệt được toàn bộ động trùng ở đây, liệu mình có thể trở thành vua của căn cứ thứ tư hay không.
Thứ phá tan ảo tưởng ấy là động trùng xuất hiện ngay trước mắt họ.
Lương Vượng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một động trùng lớn như vậy.
Trước đây, những động trùng hắn từng gặp chỉ lớn bằng bàn tay.
Hắn sợ đến mức không thể há miệng, ngay cả một ngón tay cũng chẳng nhúc nhích được.
Côn trùng… sâu… quá nhiều sâu…
Quá nhiều trùng trăm chân…
Lương Vượng cố gắng điều khiển tinh thần lực của mình.
Con trùng trăm chân ở gần hắn nhất lập tức nổ tung.
Nhưng cũng chỉ có một con nổ tung mà thôi.
Phía sau nó còn hàng chục, hàng trăm con khác. Thậm chí, tiểu Boss ẩn sâu trong động trùng khổng lồ kia cũng đang chậm rãi nhô đầu ra.
Tinh thần lực của Lương Vượng đã đạt đến giới hạn. Những người đàn ông bên cạnh hắn cũng lần lượt bị trùng trăm chân cắn chết.
Lương Vượng đảo mắt, nhìn thấy Lục Nhưỡng vẫn đứng sạch sẽ ở đó, nghiêng đầu nhìn mình.
Ngay sau đó, một con trùng trăm chân khổng lồ cao chừng một mét chậm rãi bò ra khỏi cửa động, vừa lúc ở ngay phía sau Lục Nhưỡng.
Hai mắt Lương Vượng lập tức mở lớn.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn lại dùng trò cũ. Hắn vươn tay, dùng sức đẩy Lục Nhưỡng về phía động trùng, khiến anh va thẳng vào con trùng trăm chân kia.
Lương Vượng định chờ con trùng trăm chân biến Lục Nhưỡng thành thức ăn rồi bỏ chạy. Không ngờ, ngay khi con trùng sắp bò tới, nó lại “ầm” một tiếng rồi nổ tung.
Dịch nhầy ghê tởm bắn tung tóe khắp nơi. Lục Nhưỡng ghét bỏ phủi chất lỏng màu xanh trên cánh tay, sau đó ngước mắt nhìn Lương Vượng.
Chân Lương Vượng đã sớm mềm nhũn. Hắn quỳ dưới đất, nhìn thấy phía sau Lục Nhưỡng xuất hiện một con rắn trắng khổng lồ cao khoảng ba mét. Đôi mắt đỏ như máu của nó mở trừng trừng, một ngoạm nuốt trọn tinh thần thể của con trùng trăm chân, ngăn nó hồi sinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)