Lương Vượng lại đẩy cô ra!
Cô ta giãy giụa muốn đuổi theo, nhưng con rết trăm chân đã há miệng cắn phập vào đầu cô.
Động tĩnh lập tức thu hút mọi người.
Tất cả lục tục tỉnh giấc, nhìn thấy một người phụ nữ bị ăn mất đầu thì sợ đến mặt mày trắng bệch.
Lục Nhưỡng đưa tay che mắt Tô Vi.
Lương Vượng là người ở gần con rết trăm chân nhất. Hắn ra sức bỏ chạy, nhưng vì quá sợ hãi nên vấp ngã xuống đất.
Ngay khoảnh khắc con rết sắp bò đến, Lương Vượng đột nhiên bùng nổ một nguồn sức mạnh khổng lồ.
Con rết trăm chân nổ tung tại chỗ.
-
Tô Vi không dám nhìn, vùi đầu vào lòng Lục Nhưỡng.
Dẫu dọc đường đã chứng kiến quá nhiều thi thể, nhưng khi thật sự đối mặt với cái chết, sắc mặt cô vẫn trắng bệch vì sợ hãi.
Đại ma vương tuy đáng sợ, nhưng trước mắt lại là bến cảng ấm áp duy nhất của cô.
“Lương Vượng, anh biến thành lính gác rồi sao?”
Con người thường thức tỉnh năng lực lính gác vào thời khắc cận kề sinh tử, bởi đó là thời điểm khả năng ấy dễ bị kích phát nhất.
Đương nhiên, nếu không thể thức tỉnh, kết cục chỉ có một—chết.
May mắn thay, Lương Vượng cũng đủ may mắn. Hắn đã khơi dậy được tiềm năng của mình, trở thành một lính gác cấp S.
“Lính gác… Tôi biến thành… lính gác…”
Lương Vượng ngồi bệt dưới đất, lẩm bẩm như người mất hồn. Trên gương mặt hắn nở một nụ cười quỷ dị, khoa trương. Dịch nhầy từ thi thể con trùng trăm chân bám đầy người hắn, trông vô cùng ghê tởm.
Lương Vượng quay đầu, nhìn thẳng vào Lục Nhưỡng, khiêu khích nở nụ cười.
Lục Nhưỡng nắm tay Tô Vi, đứng cách hắn rất xa, vừa vỗ tay vừa chân thành chúc phúc:
“Chúc mừng anh, Lương Vượng.”
Lương Vượng đứng bật dậy.
“Chúc mừng tôi? Anh chẳng qua chỉ đang ghen ghét mà thôi. Còn nói chúc mừng gì chứ, thật khiến người ta ghê tởm.”
Tuy nam chủ sẽ không thật lòng chúc mừng hắn, nhưng hắn quả thực cũng chẳng ghen ghét gì cả.
Đường đường là một lính gác đỉnh cấp, nếu phải ghen ghét một lính gác cấp S thấp kém nhất, vậy không phải đầu óc có vấn đề thì cũng là đầu óc có vấn đề.
-
Sau khi biến thành lính gác, Lương Vượng càng thêm coi trời bằng vung.
Hắn không chỉ tập hợp những người sống sót quanh đó thành một nhóm nhỏ, mà còn tự phong mình làm quốc vương. Chỉ cần có chuyện gì không vừa ý, hắn sẽ lập tức dùng tinh thần lực để uy hiếp người khác.
Mỗi lần sử dụng tinh thần lực, lính gác đều cần được dẫn đường khai thông. Nếu không, tinh thần sẽ rơi vào trạng thái bạo động, dần dần ảnh hưởng đến cơ thể.
Lương Vượng còn chưa biết điều này. Hắn vẫn không ngừng sử dụng tinh thần lực. Dù đã nhận ra tinh thần của mình có gì đó không ổn, hắn cũng chẳng để tâm.
Hắn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, thậm chí còn ảo tưởng rằng cả thế giới đã xem hắn là chúa tể.
Hắn muốn làm gì thì làm, muốn ai thì người đó phải xuất hiện.
Đoàn người của Lương Vượng nhanh chóng mở rộng đến vài chục người.
Những người này đều đang trên đường đến căn cứ thứ ba.
Vì không có vật tư nên họ không đủ khả năng thuê lính gác. Sau khi nghe nói người lãnh đạo đoàn đội nơi đây là một lính gác, họ lập tức giao nộp vật tư của mình, chỉ mong nhận được sự che chở.
Dù Lương Vượng chỉ là lính gác cấp S, nhưng trong mắt người thường, hắn đã là sự tồn tại chẳng khác nào thiên thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)