Hiện tại, hắn có thể đứng ở đây chỉ huy mọi người, lòng hư vinh được thỏa mãn đến cực điểm.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp như hoa của Tô Vi, ánh mắt hắn lại trở nên méo mó.
Tô Vi có một gương mặt giống mối tình đầu của hắn, giống cô hoa khôi mà hắn từng thầm yêu thời trung học.
Tất nhiên, hoa khôi năm ấy không đẹp bằng Tô Vi, nhưng khí chất ấy lại khiến hắn có cảm giác như được trở về thời niên thiếu.
Thứ không có được thì mãi mãi khiến người ta nhung nhớ.
Người em tập thể hình số hai ngày nào cũng nhìn Tô Vi đến mức lòng ngứa ngáy không chịu nổi.
Nhưng Tô Vi lúc nào cũng quấn lấy người đàn ông kia. Rốt cuộc hắn có điểm nào kém người đó chứ?
Người kia là lính gác sao?
Lính gác thì có gì ghê gớm?
Nếu hắn cũng trở thành lính gác, hắn nhất định, nhất định sẽ có được Tô Vi.
Phụ nữ chẳng phải đều như nhau sao?
Chỉ cần có tiền có quyền, bọn họ sẽ tự động dính lấy mình.
Đều là những kẻ hạ tiện như nhau!
“Lương Vượng, hôm nay chúng ta còn ra ngoài tìm xăng không?”
Người em tập thể hình số hai tên là Lương Vượng.
Lương Vượng tuy không phải lính gác, nhưng nhờ tập thể hình và uống bột protein nên thân hình vô cùng cường tráng. Đứng ở đó cũng đủ khiến người khác thấy áp lực.
Vì vẫn kiêng dè thân phận lính gác của Lục Nhưỡng nên Lương Vượng chưa dám hành động quá lộ liễu. Hắn chỉ âm thầm giở vài trò nhỏ, chẳng hạn như nhân lúc Lục Nhưỡng không có mặt thì dùng lời lẽ trêu ghẹo Tô Vi.
Nhưng tất cả đều bị cô phớt lờ.
A, phụ nữ. Đúng là biết giả vờ.
Sao? Vừa liếc hắn một cái, quả nhiên là thích hắn rồi.
“Bảo bối à, em đang nhìn gì vậy?”
Nghe nói phụ nữ đều thích kiểu giọng trầm khàn này.
Tô Vi cẩn thận tránh sang một bên.
“Quần của anh sao bẩn như dính phân vậy?”
-
Vì Lương Vượng thường xuyên nhìn chằm chằm Tô Vi nên khiến Trương Phân ghen ghét.
Trương Phân vốn là bạn gái của Vương Miện, nhưng Vương Miện đã chết, còn cô ta cũng câu dẫn Lục Nhưỡng thất bại.
Trong mạt thế, một cô gái yếu đuối chẳng thể tự bảo vệ mình như cô ta đương nhiên chỉ có thể dựa vào đàn ông.
Cô ta lại nhắm trúng Lương Vượng.
Lương Vượng không hẳn bài xích cô ta, nhưng rõ ràng hứng thú với Tô Vi hơn.
Con tiện nhân này! Chỉ biết câu dẫn đàn ông!
Trương Phân hung hăng trừng Tô Vi. Thừa lúc không ai chú ý, cô ta giật lấy chiếc bánh mì trong tay cô.
“Lương Vượng là của tôi. Đừng tưởng tôi không biết cô đang ghen ghét, đố kị với tôi.”
Nói xong, Trương Phân hung hăng cắn một miếng bánh mì.
Tô Vi tròn mắt nhìn cô ta.
“Cái này mọc dòi rồi.”
Ọe!
-
Lúc Lương Vượng đang định cùng Trương Phân “mây mưa”, động trùng đột nhiên xuất hiện.
Lương Vượng là người đầu tiên nhìn thấy.
Trương Phân quay lưng về phía động trùng nên không hề hay biết. Quần áo cô ta mới cởi được một nửa, mãi đến khi nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Lương Vượng mới nhận ra có chuyện không ổn.
Cô ta quay đầu lại, nhìn thấy động trùng đang chậm rãi mở rộng.
Một con sâu từ bên trong bò ra.
Nó trông giống một con rết có hàng trăm chân.
“A!”
Trương Phân hét lên chói tai.
Lương Vượng bất ngờ đẩy cô ta về phía động trùng, còn mình thì xoay người mở cửa xe bỏ chạy.
Trương Phân trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
