“Vậy anh đi canh gác ban đêm đi.”
Thi thể Vương Miện bị thiêu hủy.
Vì không có lò hỏa táng như ở nhà tang lễ nên sau khi đốt vẫn còn sót lại một chút, mọi người đành đem chôn xuống đất.
Việc đầu tiên mà mọi người cần suy xét lúc này là làm thế nào tìm được xăng.
Internet đã bị gián đoạn, bọn họ chỉ có thể dựa vào nhân lực để tìm trạm xăng gần đó.
Mấy người chia thành hai nhóm. Một nhóm ra ngoài tìm kiếm, nhóm còn lại ở lại canh giữ.
Trong rừng cây vẫn phảng phất mùi thi thể cháy khét.
Tô Vi cố nén cảm giác buồn nôn, lặng lẽ nhích lại gần Lục Nhưỡng.
Sau đó lại nhích thêm một chút.
Thơm quá.
Trên người nam chính thơm thật đấy.
Lại còn trơn trượt.
“Vi Vi, không ngủ được sao? Anh kể chuyện cho em nghe nhé?”
Tô Vi cố gắng mở một mắt, tỏ vẻ mình đã ngủ rồi.
“Ngày xưa có một đôi anh em. Tuy cha mẹ họ đã qua đời nhưng tình cảm giữa hai người vẫn rất tốt. Mãi đến một ngày, mạt thế ập xuống…”
Tô Vi lập tức giật mình. Cơn buồn ngủ bay sạch.
Cô cẩn thận nhìn Lục Nhưỡng.
Người đàn ông hơi nheo mắt, một tay đặt trên chăn của cô, nhẹ nhàng vỗ về như đang dỗ trẻ con ngủ.
Bọn họ ngủ trong xe.
Tổng cộng có ba chiếc xe, số người lại không nhiều nên việc phân chia rất đơn giản.
Vì Tô Vi là cô em gái không thể rời khỏi sự bảo hộ của anh trai, cô đương nhiên ở chung xe với Lục Nhưỡng.
“Mạt thế quá tàn khốc. Cô em gái vốn thiện lương đáng yêu cũng dần trở nên xa lạ trong mắt anh trai. Dù người anh trai đã cố gắng hết sức để đáp ứng mọi yêu cầu của em gái, những yêu cầu ấy lại ngày càng quá đáng.”
Nói đến đây, Lục Nhưỡng như chìm vào hồi ức. Hắn mỉm cười, cúi đầu nhìn Tô Vi.
“Vi Vi, em thấy câu chuyện này thế nào? Em nghĩ cuối cùng bọn họ sẽ có kết cục ra sao?”
Tô Vi thận trọng trả lời:
“Cuối cùng anh trai và em gái sẽ sống hạnh phúc bên nhau?”
Lục Nhưỡng:……
Người đàn ông im lặng một lúc, sau đó xoay người.
“Ngủ đi.”
Tô Vi run rẩy kéo chăn đắp kín người, cuộn tròn thành một cục.
Cơn buồn ngủ khó khăn lắm mới khơi lên lại biến mất. Mãi hai tiếng sau, cô mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Vì câu chuyện khủng khiếp của Lục Nhưỡng trước lúc ngủ, Tô Vi đã gặp ác mộng.
Cô cứng đờ cúi đầu, vừa lúc đối diện với đôi mắt đen nhánh của Lục Nhưỡng bên cạnh.
Tô Vi khó khăn nuốt nước miếng, ngáp một cái.
“Buồn ngủ quá… hình như em cũng bị bệnh rồi…”
Mẹ ơi, đáng sợ quá. Con muốn về nhà.
-
Gần đây trạng thái cảm xúc của người mợ rất bất thường.
Bà ta giống như phát điên, luôn thích một mình trốn trong góc lẩm bẩm nói chuyện.
Lúc thì gọi cậu đến ăn cơm, lúc lại mắng cậu chẳng biết đã chạy đi đâu.
“Bà già này điên rồi à?”
Người em tập thể hình số hai đầy vẻ khinh thường, nhưng ánh mắt lại không nhịn được liếc về phía Tô Vi.
Cô gái nhỏ yên tĩnh ngồi một bên, ánh nắng rơi trên người cô, tạo thành một quầng sáng xinh đẹp. Trông cô chẳng khác gì một tiểu tiên nữ.
Một năm trước, hắn vẫn chỉ là một huấn luyện viên thể hình thực tập nhỏ bé, có thể nói là ở tầng đáy xã hội. Hắn không có chút tôn nghiêm nào, ngày ngày ăn thứ bột protein khó nuốt, đứng trên phố tuyên truyền cho phòng tập thể hình.
Sau đó, phòng tập thể hình ôm tiền của hội viên bỏ trốn, hắn còn bị hội viên bắt lại đánh cho một trận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
