Ý cười trên môi Lục Nhưỡng càng sâu. Hắn quấn lọn tóc của cô quanh đầu ngón tay.
“Nghe nói quầy bán quà vặt của trường có những chiếc dây buộc tóc rất xinh. Lát nữa anh sẽ lấy cho em chiếc đẹp nhất.”
-
Đây là một khu trường tiểu học, bên trong chỉ có duy nhất một quầy bán quà vặt.
Quầy không lớn, hình dáng vuông vức. Đồ đạc bên trong gần như đã bị vét sạch, chỉ còn lại những thứ người khác không cần.
Chẳng hạn như đất nặn, bút chì, vở viết… toàn những thứ không thể ăn được.
Lục Nhưỡng nhìn thấy một chiếc rổ nhựa chất đầy dây buộc tóc.
A… hắn nhớ nơi này có dây buộc tóc. Hóa ra thật sự có.
Lục Nhưỡng đứng trước chiếc rổ, chậm rãi lựa chọn.
Lấy hình thỏ con hay mèo con đây?
Ừm… chiếc này cũng không tệ.
Hắn vừa chọn được một chiếc, nhét vào túi thì Vương Miện và cậu đã đóng cửa quầy bán quà vặt lại.
Vương Miện không biết tìm đâu ra một thanh sắt. Hắn cẩn thận tiến đến sau lưng Lục Nhưỡng, sau đó bất ngờ vung gậy lên.
“Rầm!”
Thanh sắt dừng lại cách đầu Lục Nhưỡng chưa đến ba centimet.
Mặc cho Vương Miện dùng hết sức, thanh sắt vẫn không thể tiến thêm dù chỉ một chút.
Vì quá gắng sức, mặt Vương Miện đỏ bừng, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Lục Nhưỡng quay lưng về phía hắn, vẫn tiếp tục lựa dây buộc tóc cho Tô Vi.
Mái tóc của cô rất dễ rối.
Dù trông khá đáng yêu, nhưng quả thật có hơi vướng víu.
Cậu nhìn thấy cảnh này thì sợ đến ngây người. Mãi đến khi Vương Miện hét lớn, ông ta mới hoàn hồn.
“Còn không mau đánh!”
Cậu vội vung gậy đánh về phía Lục Nhưỡng.
Rõ ràng ông ta nhắm vào Lục Nhưỡng, nhưng chẳng hiểu vì sao thanh sắt lại bay ngược lên, đập thẳng vào đầu Vương Miện.
Vương Miện ngã phịch xuống đất. Ông ta vẫn chưa ngất, chỉ nằm đó hồi lâu không thể đứng dậy.
Lục Nhưỡng chọn xong dây buộc tóc, lúc này mới quay đầu lại. Nhìn thấy Vương Miện nằm trên đất, trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Sao lại nằm dưới đất thế?”
Miệng Vương Miện bị đánh lệch sang một bên. Máu không ngừng chảy từ đầu xuống, nhưng hắn chẳng thể nói được câu nào.
Nụ cười trên mặt Lục Nhưỡng càng trở nên rõ ràng.
Hắn cúi xuống nhặt khẩu súng của Vương Miện, nhét vào ngực áo, sau đó giẫm qua người hắn, đi đến cửa quầy bán quà vặt.
Lục Nhưỡng quay sang nhìn cậu đang đứng bên trong, giơ thanh sắt trong tay lên, gương mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Cậu, hy vọng cậu có thể được toàn thây.”
Đó… là ý gì?
Cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì Lục Nhưỡng đã đeo cặp sách rời đi. Trước khi đi, hắn còn dùng thanh sắt chặn cửa quầy bán quà vặt lại.
Cậu hoảng loạn, lập tức chạy đến đẩy cửa, nhưng dù cố thế nào cũng không mở được.
Đúng lúc đó, phía sau ông ta vang lên một tràng âm thanh sột soạt.
Cậu quay đầu lại.
Sột soạt, sột soạt, sột soạt…
Một con nhện đen sì bò ra từ trong đó. Nó nghiêng đầu nhìn cậu một cái, sau đó đột ngột chồm về phía ông ta.
Cậu hét lên thảm thiết, liều mạng kêu cứu:
“Lục Nhưỡng! Lục Nhưỡng! Cháu ngoan, cháu ngoan! Đều là cậu sai! Cháu ngoan ơi! A a a a…”
Vương Miện nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cậu, gian nan đứng dậy. Hắn dường như đã bị đánh đến chấn động não.
Sau khi phun ra mấy ngụm máu, nhìn thấy phía sau có vô số nhện dày đặc bò ra, hắn lập tức hoảng hốt, vội bò dậy, cầm thanh sắt đập vỡ cửa kính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



