“Thật… thật xinh đẹp.”
Tô Vi nhỏ giọng phụ họa, hoàn toàn không dám nhìn kỹ.
“Hôm nay Vi Vi có mệt không?”
Tô Vi đáp:
“Mệt ạ.”
Phải đối phó với cậu mợ ác độc cả ngày, cô mệt lắm chứ.
Lục Nhưỡng bật cười, vuốt ve những đầu ngón tay mềm mại trắng nõn của cô. Ở trong mạt thế, chúng vẫn chưa phải chịu bất cứ tàn phá nào.
“Em có chuyện gì cần làm không?”
Móng tay người đàn ông đã lâu chưa cắt, đầu móng sắc nhọn như răng thú. Hắn nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay cô.
Tô Vi bị chạm đến run rẩy.
“Em sợ mà.”
Hu hu hu…
“Bây giờ đáng yêu không tốt sao?”
“Bây giờ rất đáng yêu. Anh thích lắm.”
“Vậy anh có thể thích bao lâu?”
Tô Vi theo bản năng nghĩ rằng, nếu có thể khiến Lục Nhưỡng thích cô lâu hơn một chút, biết đâu cô sẽ sống thêm được một ngày.
“Ừm… vậy phải xem Vi Vi có thể đáng yêu được bao lâu đã.”
Trong ngôi trường này sẽ xuất hiện động trùng đầu tiên mà mọi người gặp phải.
Ở đây sẽ có người chết.
Đương nhiên, không bao gồm cô.
Tô Vi là đối tượng trả thù quan trọng nhất của Lục Nhưỡng, sao hắn có thể để cô dễ dàng chết như vậy? Hắn muốn cô bị dọa đến vỡ mật, ngày ngày sống trong hoảng sợ, rồi cuối cùng mới tự tay giết chết cô.
Bàn tay Lục Nhưỡng lướt qua mái tóc dài của Tô Vi, chậm rãi tết tóc cho cô.
“Vi Vi của chúng ta sao lại giống tiên nữ thế này?”
Lục Nhưỡng nhẹ nhàng xoa lên gò má cô.
Tô Vi đang gặm bánh mì. Thứ bánh khô khốc mắc nghẹn trong miệng, khiến hai má cô phồng lên. Đôi mắt long lanh xinh đẹp kết hợp với mái tóc được tết gọn gàng, quả thật chẳng khác gì một tiểu tiên nữ.
Ngay cả Vương Miện ở đối diện cũng nhìn đến ngây người.
Sau đó, ánh mắt hắn chuyển sang Lục Nhưỡng.
Người đàn ông này đúng là chướng mắt.
Phía sau Vương Miện là đôi vợ chồng ác độc, cả hai đều bị đánh đến mặt mũi bầm dập.
Đêm hôm đó, Tô Vi vẫn không đến.
Cuối cùng, đôi vợ chồng ác độc cũng hiểu ra rằng Tô Vi đang lừa bọn họ.
Con tiện nhân này khiến bọn họ vô duyên vô cớ bị đánh hai trận, suýt chút nữa còn mất mạng!
Quần của cậu vẫn còn vương mùi khai thối. Đó là vì hôm qua Vương Miện dùng súng chĩa vào đầu khiến ông ta sợ đến mức mất kiểm soát.
Người mợ hung tợn nhìn chằm chằm Tô Vi, như thể muốn lột da, rút xương cô.
Ban đầu bọn họ định rời đi ngay hôm nay, nhưng Vương Miện nói rằng hôm qua hắn lại phát hiện một nơi có vật tư: quầy bán quà vặt trong trường học.
Hắn muốn đến đó một chuyến rồi mới lên đường, hơn nữa còn chỉ đích danh cậu và Lục Nhưỡng phải đi cùng mình.
A.
Bắt đầu rồi.
Đếm ngược đến lúc vai phản diện tự tìm đường chết.
Kế hoạch của Vương Miện rất rõ ràng.
Hắn định lừa Lục Nhưỡng đến quầy bán quà vặt, cùng cậu đánh lén hắn. Sau khi giết chết Lục Nhưỡng, bọn họ sẽ vứt xác, rồi quay về nói với mọi người rằng ở quầy bán quà vặt đã gặp phải động trùng, bảo tất cả nhanh chóng rời đi.
Đương nhiên, nhất định phải đưa theo tiểu mỹ nhân Vi Vi.
Hắn làm tất cả những chuyện này đều là vì tiểu mỹ nhân Vi Vi.
Nghĩ đến đây, dục vọng trong lòng Vương Miện cuồn cuộn, đến một nơi nào đó cũng bắt đầu rục rịch.
“Vi Vi, ở đây chờ anh quay lại nhé.”
Lục Nhưỡng mỉm cười xoa đầu Tô Vi.
Tô Vi ngoan ngoãn gật đầu, ngồi trên chiếc ghế học sinh tiểu học, trông ngoan như một đứa trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
