“Ngoan nào, tối nay cháu cứ nói chuyện với Vương Miện thử đi. Biết đâu hai đứa lại hợp nhau.”
Nói chuyện xong rồi lên giường luôn, đúng không?
Tô Vi đỏ mặt, trông như một đứa ngốc ngoan ngoãn gật đầu. Người mợ ác độc hài lòng rời đi.
-
Đêm xuống, Tô Vi nằm trên giường cạnh Lục Nhưỡng.
Cô ngáp một cái, nhắm mắt lại. Vừa chuẩn bị ngủ, Lục Nhưỡng đã đột nhiên lên tiếng:
“Vi Vi, em không có việc gì khác cần làm sao?”
Tô Vi nghi hoặc mở mắt.
“Không có ạ.”
Người đàn ông dịu dàng mỉm cười, đưa tay vuốt qua mí mắt cô.
“Vậy ngủ đi.”
Tô Vi nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Cô đúng là lợi hại. Ở bên cạnh đại ma vương mà vẫn có thể ngủ như chết.
Nhưng nói thật, trong hoàn cảnh này, cũng chỉ khi ở cạnh đại ma vương cô mới có thể yên tâm ngủ say đến vậy.
Trường học có rất nhiều phòng học. Để không bị người khác quấy rầy, Vương Miện cố ý sang ngủ ở một phòng khác.
Hắn đợi suốt một tiếng vẫn không thấy Tô Vi tới.
Vương Miện tức giận đi tìm người mợ ác độc.
“Người đâu?”
“Nó… nó nói sẽ tới mà.”
Vương Miện giận dữ tát người mợ một cái. Gò má bà ta lập tức sưng đỏ. Đến khi ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt hung thần ác sát của hắn cùng họng súng đang chĩa vào mình, bà ta chỉ dám ôm mặt, không dám cãi lại một lời.
“Ngày mai nếu cô ta vẫn không tới, tôi sẽ bắn chết bà.”
-
Tô Vi tỉnh dậy, Lục Nhưỡng bên cạnh đã biến mất. Nghe nói hắn ra ngoài tìm vật tư.
Cô chớp chớp mắt, vừa quay đầu đã nhìn thấy người mợ ác độc với gương mặt sưng như đầu heo.
“Tối qua vì sao mày không đi?”
Người mợ túm lấy cổ áo Tô Vi, ra sức lay cô.
Tô Vi bị lay đến lắc lư trước sau, đầu óc choáng váng.
“Cậu, mợ…”
“Mày nói đi!”
“Mợ chẳng phải đã nói là tối nay sao?”
Tô Vi vô cùng chắc chắn.
“Mợ nói tối nay mà.”
“Vậy cháu đừng quên đấy.”
“Vâng.”
-
Mỗi khi đến một địa điểm mới, mọi người đều sẽ đi quanh tìm kiếm, xem có thể tìm được vật tư hay không.
Vương Miện nheo mắt nhìn Lục Nhưỡng đi ở cuối đội.
Hắn ăn mặc sạch sẽ nhất, trên lưng đeo một chiếc cặp sách cũ nát, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi trên gương mặt Lục Nhưỡng. Mỹ nhân đi bên cạnh Vương Miện nhìn đến ngẩn ngơ.
Vương Miện dùng sức véo tay cô ta một cái. Mãi đến khi sắc mặt cô ta vặn vẹo, hắn mới chịu buông ra.
“Còn dám nhìn hắn, tôi sẽ giết cô.”
Mỹ nhân sa sầm mặt, cúi đầu.
Chỉ cho phép anh mơ tưởng em gái người ta, còn không cho cô nhìn anh trai của người ta sao?
Lục Nhưỡng chậm rãi đi tới, thỉnh thoảng lại hái một bông hoa ven đường.
Dọc đường, trong tay hắn đã gom được không ít hoa.
Tuy cùng ở trong một đội, nhưng chẳng ai buồn nói chuyện với hắn.
Vương Miện ra ngoài tìm vật tư cũng không dẫn Lục Nhưỡng theo. Lục Nhưỡng đành nhặt những thứ người khác bỏ lại, cho vào cặp sách.
Trước khi đêm xuống, mọi người trở về khách sạn tạm thời trú ngụ.
Động trùng thường xuất hiện vào ban đêm. Sâu ghét ánh mặt trời, hơn nữa tốc độ sinh sôi và tấn công vào ban đêm cũng nhanh hơn.
Đêm đến, sau một ngày mệt mỏi, mọi người bắt đầu nghỉ ngơi.
Lục Nhưỡng cắm những bông hoa mình hái được vào một chiếc bình, đặt bên cạnh giường của Tô Vi.
“Đây hình như là hoa tường vi. Rất giống Vi Vi, xinh đẹp quá.”
Màu hoa đỏ thẫm như được tưới bằng máu tươi, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
