Hắn từng gặp lính gác rồi. Những kẻ đó đều kiêu ngạo, ngang ngược, coi trời bằng vung. Làm gì có ai giống Lục Nhưỡng chứ?
Đôi vợ chồng ác độc nhìn thấy súng cũng lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Thân phận lính gác của Lục Nhưỡng là thật, nhưng liệu lính gác có nhanh hơn súng không?
Quan trọng hơn là đôi vợ chồng ác độc cuối cùng cũng bắt đầu thông minh lên.
Ban đầu, chính bọn họ là người ngu ngốc đi tìm Lục Nhưỡng cầu cứu. Nhưng mấy ngày qua, Lục Nhưỡng chẳng hề để tâm đến bọn họ, khiến bọn họ cho rằng hắn đang có ý định trả thù.
Dù sao trước đó hai bên cũng từng xảy ra mâu thuẫn.
Mặc dù chính đôi vợ chồng này gọi Lục Nhưỡng đến, nhưng bọn họ lại sợ hãi thực lực của một lính gác. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, họ bắt đầu lo rằng Lục Nhưỡng sẽ giết mình trong đêm.
Vì vậy, bọn họ quyết định ra tay trước.
Theo cốt truyện ở kiếp trước, Lục Nhưỡng là một đại thánh mẫu, chắc chắn sẽ thật lòng giúp đỡ đôi vợ chồng ác độc.
Dù bọn họ nghi ngờ hắn, hắn cũng chẳng muốn tranh cãi, chỉ nghĩ rằng mọi người bình an là được.
Nhưng hiện giờ, đứng trước đại ma vương Lục Nhưỡng, ý nghĩ ấy chẳng khác nào tự đẩy mình vào chỗ chết.
Nếu bọn họ cứ an phận, có lẽ Lục Nhưỡng còn lười ra tay, nhiều nhất chỉ cho họ được chết toàn thây.
-
Thế trận đã quá rõ ràng.
Bên Lục Nhưỡng chỉ có một mình Tô Vi.
Đôi vợ chồng ác độc tuy vẫn đứng sau lưng hắn, nhưng rõ ràng đã bắt đầu ngả theo phe khác.
Mọi người đều đứng về phía Vương Miện, người đang nắm súng.
Trong thời loạn thế, hành vi của con người càng lúc càng giống dã thú.
Giới hạn đạo đức liên tục bị kéo xuống. Không có vô sỉ nhất, chỉ có vô sỉ hơn.
Vương Miện vốn đã thèm khát bình hoa nhỏ Tô Vi từ lâu.
Đúng lúc đôi vợ chồng ác độc đến quy phục, hắn liền đưa ra điều kiện: chỉ cần bọn họ đưa Tô Vi đến cho hắn, hắn sẽ đồng ý dẫn bọn họ cùng đến căn cứ thứ ba.
Còn Lục Nhưỡng sống hay chết, hắn chẳng buồn quan tâm.
Đôi vợ chồng ác độc đương nhiên lập tức đồng ý, sau đó bắt đầu tìm cách tiếp cận Tô Vi.
“Vi Vi, cháu có bạn trai chưa?”
Người mợ ác độc vốn luôn lạnh lùng trừng mắt với Tô Vi bỗng nhiên trở nên hiền hòa, tốc độ trở mặt chẳng khác gì diễn viên chuyên nghiệp.
“Cháu chưa có ạ.”
Tô Vi e thẹn cúi đầu.
Hai mắt người mợ ác độc lập tức sáng lên.
“Cháu thấy Vương Miện thế nào? Cháu nhìn anh ta đi, trong tay có súng, người lại cao lớn cường tráng, có thể bảo vệ cháu. Quan trọng nhất là anh ta thật lòng với cháu, còn cố ý nhờ mợ đến hỏi thử.”
Tô Vi lén liếc Vương Miện đang ôm mỹ nhân, ánh mắt thèm thuồng dán chặt lên người mình. Trong lòng cô trợn mắt thật mạnh.
“Thật vậy ạ?”
“Đương nhiên là thật.”
“Nhưng anh trai không cho cháu yêu đương.”
Tô Vi lập tức lôi Lục Nhưỡng ra làm lá chắn.
Người mợ ác độc trợn mắt.
“Cháu đã mười chín tuổi rồi. Con gái nhà người ta mười chín tuổi đã sinh con.”
Tô Vi:……
Nếu không phải Lục Nhưỡng cung cấp tiền cho cô đi học, có lẽ năm mười chín tuổi cô thật sự đã sinh con rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, Lục Nhưỡng quả thật rất thảm.
Trải qua hết lần phản bội này đến lần phản bội khác, ngay cả đóa bạch liên hoa thuần khiết cuối cùng trong lòng cũng tự tay đẩy hắn vào động trùng. Chẳng trách hắn lại biến thành đại ma vương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)