“Sao thế?”
Lục Nhưỡng khẽ cào lên chiếc mũi nhỏ của cô.
Tô Vi đan những ngón tay trắng nõn vào nhau, tủi thân nói:
“Không sao, anh sẽ bảo vệ Vi Vi.”
Tuy chỉ có chín người, nhưng đội ngũ nhanh chóng chia thành hai phe.
Một phe lấy lính gác Lục Nhưỡng làm người dẫn đầu. Phe còn lại do một huấn luyện viên thể hình đứng đầu, cũng chính là bạn trai của mỹ nhân kia.
Ban đầu, huấn luyện viên thể hình cho rằng mình có thể trở thành người lãnh đạo. Hắn không ngờ một người đàn ông trông mảnh khảnh như Lục Nhưỡng lại là lính gác.
Nhưng vì năng lực của Lục Nhưỡng vẫn chưa được thể hiện hoàn toàn, hơn nữa bên ngoài vốn có sự khinh thường đối với lính gác cấp S, nên trong mấy ngày chưa gặp Trùng tộc, sức ảnh hưởng của một người đàn ông văn nhã, ôn hòa như Lục Nhưỡng trong lòng mọi người đã giảm xuống mức thấp nhất.
Dưới sự xúi giục ngấm ngầm của huấn luyện viên thể hình, một nửa số người bắt đầu nảy sinh nghi ngờ với Lục Nhưỡng.
Mỹ nhân đêm qua từng câu dẫn Lục Nhưỡng vì không hài lòng với việc hắn đẹp trai mà vô dụng nên đã quay lại vòng tay của huấn luyện viên thể hình.
Vì ghi hận trong lòng, cô ta còn lén ám chỉ rằng Lục Nhưỡng muốn làm chuyện xấu với mình.
Người quân tử thà chết chứ không chịu nhục.
Ánh mắt huấn luyện viên thể hình nhìn về phía Lục Nhưỡng lập tức bùng lên lửa giận.
Sau khi đi cả ngày, trước khi màn đêm buông xuống, mọi người tìm được một ngôi trường bỏ hoang.
Bọn họ dọn bàn ghế ra, tạm thời dùng chúng thay cho giường.
Lúc này, huấn luyện viên thể hình tên Vương Miện đang ngồi trên chiếc bàn lớn nhất, chỉ huy Lục Nhưỡng.
“Nghe nói lính gác có thể lấy đồ từ xa. Tôi nói này, Tiểu Lục, anh biểu diễn cho chúng tôi xem đi.”
Vương Miện vừa ôm mỹ nhân vừa chỉ điểm giang sơn. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt Tô Vi, mang theo chút hứng thú.
Giữa một đám người xám xịt, Tô Vi được Lục Nhưỡng chăm sóc sạch sẽ gọn gàng.
Cô giống như một chiếc bình sứ nhỏ được hắn ôm trong lòng, ngày ngày cẩn thận lau chùi, nâng niu như báu vật.
Mỹ nhân nhìn thấy ánh mắt Vương Miện dừng trên người Tô Vi thì ghen ghét đến nghiến răng.
Lục Nhưỡng mỉm cười nói:
“Tinh thần lực của lính gác có giới hạn, không thể tùy tiện sử dụng. Nếu không, đến lúc gặp Trùng tộc sẽ rất phiền phức.”
Vương Miện hừ lạnh.
“Chỉ nghe anh nói thôi à? Anh nói mình là lính gác thì anh liền là lính gác sao?”
Giọng điệu nghi ngờ của Vương Miện khiến mọi người dao động. Ai nấy cũng bắt đầu hoài nghi thân phận của Lục Nhưỡng.
“Nếu mọi người cho rằng không phải thì cứ xem như không phải.”
Lục Nhưỡng vẫn bình tĩnh.
“Cuối cùng anh cũng thừa nhận rồi!”
Vương Miện đột nhiên đứng bật dậy, trên mặt lộ ra vẻ phấn khích ngu ngốc.
Hắn móc từ trong túi ra một khẩu súng.
Tính từ thời điểm động trùng bắt đầu xuất hiện đến nay đã một năm. Ban đầu, chính quyền vẫn còn cấm sử dụng súng, nhưng sau một năm, trật tự xã hội trở nên hỗn loạn, lệnh cấm ấy cũng chẳng còn ai để tâm.
Ai nắm được súng trong tay, người đó có quyền lên tiếng.
Trước đây, Vương Miện kiêng dè thân phận lính gác của Lục Nhưỡng nên không dám dễ dàng sử dụng con át chủ bài cuối cùng.
Nhưng vừa nghe những lời kia, hắn đã có thể chắc chắn Lục Nhưỡng không phải lính gác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

