Tô Vi:……
Cô vừa lăn vừa bò ngã xuống giường, sau đó lại vừa lăn vừa bò chui vào trong chăn của Lục Nhưỡng.
“Sao thế?”
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói dịu dàng của người đàn ông.
“Anh, em muốn ngủ cùng anh.”
“Không muốn ngủ riêng nữa à?”
Không ngủ riêng, không ngủ riêng! Cô chỉ là một cô em gái không thể rời khỏi sự bảo hộ của anh trai thôi.
Sau khi chui vào chăn của Lục Nhưỡng, con rắn tinh thần thể kia đã biến mất.
Tô Vi thở phào thật mạnh, trán rịn đầy mồ hôi.
Cô bị dọa sợ rồi.
Trên má vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp sau khi bị tinh thần thể liếm qua, Tô Vi run lẩy bẩy.
Theo thiết lập, tinh thần thể của lính gác sẽ theo bản năng tìm kiếm dẫn đường để được an ủi.
Chỉ khi dẫn đường ở gần, tinh thần thể của lính gác mới chịu dừng hành động ấy.
Tô Vi không biết Lục Nhưỡng có biết tinh thần thể của hắn đang làm chuyện đó hay không, nhưng cô thật sự quá sợ loại động vật máu lạnh mềm nhũn, không xương ấy rồi!
-
Sau một giấc ngủ, Lục Nhưỡng đã biến mất.
Tô Vi ngồi đờ đẫn trên tấm đệm, lấy một chiếc gương từ trong túi ra soi thử.
Khuôn mặt cô vẫn hoàn mỹ, sạch sẽ.
Sau đó, vừa ngẩng đầu lên, cô đã nhìn thấy mỹ nhân hôm qua đang đứng cách đó không xa, u oán nhìn mình.
Cô làm sao vậy, mỹ nhân?
Hôm nay còn chocolate không?
À, hết rồi. Đều tại Lục Nhưỡng đẹp trai mà vô dụng.
Tức chết đi được!
“Vi Vi, ăn cơm.”
Hôm nay vẫn là bữa cơm tập thể.
Dưới sự chăm sóc của Lục Nhưỡng, mặc kệ ánh mắt nóng rực của mọi người, Tô Vi ăn liền hai bát cơm, no đến mức thức ăn dường như trào lên tận cổ.
Cái dạ dày nhỏ xíu của cô vốn chẳng thể chứa nổi nhiều như vậy, nhưng Lục Nhưỡng cứ liên tục nhét thức ăn vào miệng cô. Hắn không chỉ dùng đũa đút, còn dùng thìa đút, cuối cùng thậm chí còn dùng tay đút.
Ăn không nổi nữa, thật sự không thể ăn thêm được nữa.
“Vi Vi, ăn nhiều một chút. Chúng ta sắp lên đường rồi, mấy ngày tới có lẽ sẽ không được ăn cơm ngon đâu.”
Không biết còn tưởng anh yêu thương cô đến nhường nào.
Lục Nhưỡng ra ngoài thu dọn đồ đạc. Mợ liếc xéo Tô Vi.
“Chẳng làm được việc gì, lại còn ăn nhiều như vậy. Đúng là cái thùng cơm.”
Đáp lại mợ là một tiếng ợ hơi của Tô Vi.
Mợ:……
“Vi Vi ăn phần của cháu.”
Lục Nhưỡng vốn luôn ôn hòa cũng phải nhíu mày.
Đúng vậy, đúng vậy. Đồ ăn khó nuốt như thế, anh không muốn ăn nên mới đẩy hết cho cô.
“Vi Vi, đi thôi.”
Lục Nhưỡng bước tới dắt tay cô.
Hắn mặc một bộ đồ thể thao rộng rãi, kín mít từ đầu đến chân.
Bởi vì hắn biết bọn họ sắp gặp phải động trùng đầu tiên.
Nơi đó có hàng nghìn hàng vạn con sâu tràn ra như thủy triều. Chỉ cần chúng bò lên da thịt thôi cũng đủ khiến người ta sợ chết khiếp, càng đừng nói đến việc chúng còn gặm cắn máu thịt con người.
Tô Vi cúi xuống nhìn bộ váy liền thân trên người mình, hai cẳng chân vẫn để lộ bên ngoài.
Mỹ nhân bên cạnh hung hăng trừng cô.
Làn da cô trắng nõn, mịn màng, bóng loáng không chút tì vết.
Câu dẫn ai vậy chứ!
“Em muốn đổi sang đồ thể thao.” Tô Vi nhỏ giọng nói.
Lục Nhưỡng đưa tay xoa mặt cô.
“Thời tiết nóng như vậy, em sẽ bị cảm nắng.”
Tô Vi ấm ức bĩu môi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

