Thời buổi nào rồi mà vật tư khan hiếm như vậy, ăn tôm còn có người lột vỏ giúp?
“Mợ ăn đi, bổ dưỡng lắm ạ.”
Cô đúng là một đứa cháu hiếu thảo.
Mợ:……
-
Đến giờ ngủ, theo quy củ, cứ ba người một nhóm thay phiên nhau canh gác.
Ở đây tổng cộng có chín người, vừa đủ chia thành ba đội.
Tô Vi đương nhiên được xếp cùng nhóm với Lục Nhưỡng, ngoài ra còn có một mỹ nhân dung mạo thanh tú. Nghe nói cô ta là bạn gái của một người nào đó.
“Em gái.”
Mỹ nhân thần bí ghé sát lại bên Tô Vi rồi đưa cho cô một thứ.
Chocolate?
“Tối nay chị muốn ngủ cùng anh trai em.”
Một thanh chocolate mà cũng định đuổi cô đi sao?
Tô Vi giơ hai ngón tay lên.
“Phải hai thanh.”
Dù không phải anh trai ruột, nhưng muốn dùng người vẫn phải trả phí.
Lục Nhưỡng là nam chính ngựa giống của truyện hậu cung. Vốn dĩ đây chính là mối tình đầu chóng vánh của hắn. Tuy người ta đã có bạn trai, nhưng ít nhất cũng rất tinh mắt.
Cô đứng giữa còn kiếm được hai thanh chocolate.
-
Đội của Lục Nhưỡng trực ban vào lúc rạng sáng.
Mọi người đều ngủ trong đại sảnh.
Các tấm đệm cách nhau năm mét, giữa mỗi chỗ còn được ngăn bằng một tấm rèm.
Lục Nhưỡng đi đến bên giường, đưa tay vén chăn lên. Bên trong là mỹ nhân đang không mặc quần áo, hướng về phía hắn nở nụ cười e thẹn.
Bàn tay đang cầm chăn của Lục Nhưỡng khựng lại.
Trong bóng tối, nụ cười luôn hiện trên môi hắn chậm rãi biến mất.
-
Chán quá.
Chuyện của Lục Nhưỡng xong chưa vậy?
Lát nữa cô phải vào ngủ thế nào đây? Cô không muốn ngủ trên chiếc giường đó.
Ăn hết hai thanh chocolate, Tô Vi ngồi xổm trước cửa đại sảnh, bứt cỏ đuôi chó rồi luồn qua khe hở nhỏ trên giày của mình.
Cắm đầy một chiếc xong, cô lại chuyển sang chiếc còn lại.
Đang cắm được một nửa, trước mắt cô đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
Tô Vi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lục Nhưỡng đang đứng trước mặt.
Nhanh vậy sao?
Tầm mắt cô chậm rãi hạ xuống.
Nhanh quá rồi đấy?
“Về ngủ.”
Giọng Lục Nhưỡng hiếm khi không được tốt cho lắm.
Ôi, nhanh quá, tổn thương lòng tự trọng thật đấy.
Tô Vi chậm rì rì đứng dậy, vẻ mặt ngượng ngùng.
Cô không muốn ngủ trên chiếc giường kia.
“Anh, tối nay em muốn ngủ một mình.”
Lục Nhưỡng đứng khuất trong bóng tối, nhìn cô hồi lâu. Sau đó hắn đột nhiên bật cười.
“Vi Vi của chúng ta trưởng thành rồi, muốn ngủ một mình. Vậy thì ngủ một mình đi.”
Dễ dàng đồng ý vậy sao?
Tô Vi vội vàng đi theo Lục Nhưỡng vào trong, sợ hắn đổi ý.
Khách sạn có rất nhiều giường.
Cuối cùng Tô Vi cũng được ngủ riêng một chiếc.
Cô đắp chăn, nhắm mắt lại.
Vì động trùng xuất hiện nên khí hậu cũng bắt đầu biến đổi.
Ban ngày, nhiệt độ tăng rất cao, có lúc lên đến hơn bốn mươi độ.
Đến tối, nhiệt độ không khí nhanh chóng hạ xuống. Nhưng vì đang là mùa hè nên cũng không lạnh đến mức không chịu nổi, chỉ là khác hẳn khí hậu bình thường trước đây.
Khoảng mười lăm độ.
Nhiệt độ như vậy vẫn khá dễ chịu.
Tô Vi vui vẻ nằm xuống, nhắm mắt lại. Vừa mới khơi lên chút buồn ngủ, cô đã cảm thấy cánh tay hơi ngứa.
Cô đưa tay gãi gãi. Cơn ngứa nhanh chóng lan lên cổ.
Tô Vi lại giơ tay lên gãi. Lần này, cô bắt được một thứ mềm mềm, trơn trượt.
Cô mở mắt.
Một con rắn nhỏ đang đối mặt với cô.
Con rắn hé miệng, thè chiếc lưỡi đỏ tươi chẻ đôi, liếm lên má cô một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)