Tô Vi là em gái của Lục Nhưỡng. Tuy cô xinh đẹp đến đâu cũng chẳng ai dám trêu chọc.
Còn Lục Nhưỡng, với thân phận nam chính của quyển sách, dung mạo đương nhiên không thể tầm thường.
Mái tóc đen ngắn, đôi mắt màu lưu ly, gương mặt tuấn tú không chút khuyết điểm. Cộng thêm khí chất dịu dàng, dễ gần, hắn đã khiến toàn bộ phụ nữ ở đây chìm đắm.
“A.”
Lục Nhưỡng bước vào trong.
Tô Vi ngoan ngoãn đứng ngoài cửa.
Vì máy phát điện không đủ công suất nên hành lang tối om.
Tô Vi đứng một lúc liền thấy hơi sợ. Cô lặng lẽ nhích vào trong.
Sau đó lại nhích thêm một chút.
Rồi lại nhích thêm một chút nữa.
“Vi Vi.”
Mãi đến khi bên cạnh vang lên giọng nói bất đắc dĩ, cô mới dừng lại.
Tô Vi quay đầu, lập tức nhìn thấy Lục Nhưỡng đang đứng đó, trên người không mặc gì.
Lục Nhưỡng trông có vẻ mảnh khảnh, nhưng vì thường xuyên vận động nên khắp người đều là cơ bắp. Đó không phải kiểu cơ bắp phô trương do ăn bột protein mà thành, mà là những đường nét tự nhiên, cân đối và trôi chảy nhất.
Bọt nước men theo cơ thể hắn chảy xuống, trong suốt như những viên ngọc trai.
Tô Vi há miệng thở dốc, nuốt nước miếng.
Tắm xong, Tô Vi và Lục Nhưỡng cùng trở về phòng.
Khách sạn rất rộng, mọi người có thể tùy ý chọn phòng. Nhưng vì căn cứ thứ tư đã thất thủ, không biết khi nào trùng triều sẽ xuất hiện nên chẳng ai dám ngủ một mình.
Trùng triều là hiện tượng sâu tràn ra từ những động trùng không thể tiêu diệt.
Nếu kịp thời xử lý động trùng thì vẫn có thể tiêu diệt chúng. Cách xử lý là tiến vào bên trong động trùng, giết chết con Boss lớn nhất, khi đó động trùng sẽ biến mất.
Nhưng lần này có quá nhiều động trùng xuất hiện, lính gác không kịp xử lý. Bọn họ chỉ có thể tạm thời bỏ lại căn cứ thứ tư, rút lui ra ngoài. Đợi đến khi lực lượng được tăng cường, họ sẽ quay lại giải quyết những động trùng đó.
Nếu không kịp xử lý, mẫu trùng sẽ đẻ trứng, sinh ra càng nhiều sâu hơn.
Những con sâu ấy lấy máu thịt con người làm thức ăn, lang thang khắp nơi.
Nghe nói chỉ cần rời khỏi khu chủ thành là sẽ lập tức bước vào vùng ngoại thành. Thời gian của bọn họ không còn nhiều.
Vì thế, mọi người không chỉ phải đề phòng động trùng đột nhiên xuất hiện mà còn phải cảnh giác với trùng triều có thể xâm nhập bất cứ lúc nào.
Ai nấy đều lo lắng không yên.
Tô Vi ngồi xổm bên cạnh Lục Nhưỡng, nhỏ giọng nói:
“Xiên lại đi, kẻo rơi.”
Mọi người:……
Cô lại ăn thêm một chiếc bánh bao nướng để bổ sung chút tinh bột.
Có đồ ăn thì phải biết trân trọng. Ai biết đến bao giờ mới lại được ăn đây?
Nghĩ đến đó, Tô Vi đột nhiên thấy buồn bã. Sau đó, cô tự thưởng cho mình thêm một xiên thịt dê.
Đôi vợ chồng ác độc nhìn Tô Vi ăn đến mức miệng không ngừng nghỉ, đau lòng vô cùng.
Đây đều là vật tư của bọn họ!
Đương nhiên, bọn họ chẳng muốn đem vật tư ra chia sẻ. Nhưng Lục Nhưỡng, người đứng đầu nhóm, lại đề xướng nguyên tắc ăn chung. Mọi người phải lấy vật tư ra dùng cùng nhau.
Nể hắn là lính gác, lại còn trông cậy hắn bảo vệ mình, mọi người không còn cách nào khác ngoài việc đem đồ ăn đặt chung một chỗ.
Sắc mặt ai nấy đều méo xệch, tiếc của không thôi.
Trái lại, trên mặt Lục Nhưỡng vẫn treo nụ cười như thể chỉ cần mỗi người trao đi một chút yêu thương, thế gian này sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Hắn còn thong thả lột vỏ tôm cho Tô Vi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)