Buộc xong dây giày, Tô Vi đang định đứng dậy để tiếp tục suy ngẫm về nhân sinh thì trước mắt đột nhiên tối sầm.
Tụt huyết áp rồi! Không ổn, cô sắp ngã!
Cô luống cuống vung tay. Ngay sau đó, cánh tay được ai đó đỡ lấy, cả khuôn mặt cũng vùi vào một vòng ngực quen thuộc.
“Em mới rời anh có một phút mà đã bị dọa thành thế này rồi sao?”
Lục Nhưỡng bế ngang Tô Vi lên, đưa cô ra khỏi phòng.
Trước khi rời đi, hắn liếc nhìn chiếc rương hành lý màu lam trống rỗng.
Sắc mặt cậu và mợ đều khó coi, bởi Lục Nhưỡng lại mang theo cái bình hoa nhỏ Tô Vi này xuống dưới.
“Mợ, sức khỏe Vi Vi không tốt, nhường chỗ cho em ấy đi.”
Nói rồi, Lục Nhưỡng gom hết đồ lặt vặt trên băng ghế sau ném lên ghế phụ.
Mợ:……
Trên người mợ lập tức chất đầy tạp vật.
Còn Tô Vi thì thoải mái nằm trên băng ghế sau, đầu gối lên đùi Lục Nhưỡng.
Tư thế này có phải hơi nguy hiểm không?
Tô Vi ngửa mặt nhìn thẳng vào Lục Nhưỡng.
Đại ma vương tuy đẹp trai thật, nhưng cũng không thể nhìn mãi được. Cô sợ lắm.
Tô Vi nghiêng đầu vào phía trong.
Hửm?
“Vi Vi, đừng quay lại nơi đó.”
Đại ma vương đưa tay xoay đầu cô, nhẹ nhàng đẩy mặt cô hướng ra ngoài.
Làm gì vậy? Chẳng lẽ đang giấu bảo bối gì đó, không cho cô chạm vào sao?
Cô càng muốn xem!
Tô Vi bướng bỉnh quay đầu lại lần nữa.
Hơi thở của Lục Nhưỡng nặng hơn. Hắn giơ một tay đè lên mặt cô.
Bàn tay người đàn ông rất lớn, nhìn qua thon dài trắng nõn, nhưng thực chất vì thường xuyên làm việc nên phủ đầy những vết chai dày.
Hắn dùng một tay che mặt Tô Vi, tay còn lại đỡ sau gáy cô rồi bế cô lên.
Tô Vi biến thành tư thế nửa ôm, cuộn tròn trong lòng Lục Nhưỡng.
“Được rồi, bé ngoan, ngủ đi.”
Anh bảo ngủ là ngủ ngay được sao? Anh ngủ nổi không?
Bàn tay đang đặt trên mặt Tô Vi hơi dùng sức. Cô lập tức nhắm mắt lại.
Ngủ thôi, ngủ ngon nhé, Makka Pakka.
-
Chiếc ô tô chạy như bay suốt dọc đường. Trên đường đi, bọn họ không gặp phải động trùng, chỉ chạm mặt vài nhóm người cũng đang cùng nhau di chuyển về căn cứ thứ ba.
Mọi người không hẹn mà cùng tìm đến một khách sạn bỏ hoang.
Khách sạn này dường như mới bị bỏ lại chưa lâu, bên trong vẫn còn rất sạch sẽ, thậm chí vẫn có nước và điện.
Nước được lấy từ giếng, còn điện là nhờ khách sạn có sẵn máy phát điện.
Sau nhiều ngày, cuối cùng Tô Vi cũng có thể tắm rửa sạch sẽ.
Vì nguồn nước có hạn nên cả khách sạn chỉ có một phòng tắm. Người lại quá đông, mọi người đành phải xếp hàng lần lượt.
Đến lượt Tô Vi, trong bồn đã chẳng còn bao nhiêu nước.
Cô nhanh chóng tắm xong. Vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Lục Nhưỡng đang canh giữ trước cửa.
Nếu không biết rõ bản tính của hắn, có lẽ Tô Vi đã thật sự nghĩ Lục Nhưỡng là một người anh trai tốt.
Đáng tiếc, sau lễ rửa tội ở kiếp trước, Lục Nhưỡng hiện giờ đã hoàn toàn biến thành một cỗ máy giết chóc vô cảm.
Tô Vi cố gắng dời mắt sang chỗ khác.
“Vâng.”
“Vậy đến lượt Vi Vi canh cửa giúp anh rồi.”
Tô Vi:???
Anh là đàn ông mà còn muốn tôi canh cửa giúp à? Ai thèm anh chứ?
Tầm mắt cô đảo qua, vừa lúc bắt gặp ánh mắt khao khát của một đám phụ nữ.
Tô Vi:……
Ngay khi bước vào khách sạn, đôi vợ chồng ác độc đã tuyên bố thân phận lính gác của Lục Nhưỡng. Vì vậy, giữa một đám người bình thường, hắn lập tức trở thành người dẫn đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
