Cửa kính lập tức nứt toác.
Cậu theo sát phía sau định chạy ra ngoài, nhưng bị Vương Miện đạp ngược trở vào, còn bị hắn phang cho một gậy.
Chưa đầy ba phút, khắp người cậu đã bò đầy nhện, cuối cùng chỉ còn lại một đống máu thịt.
-
Lục Nhưỡng trở về một mình.
Hắn đứng bên cạnh Tô Vi, cẩn thận buộc chiếc dây buộc tóc mới lên cho cô.
Dây buộc tóc của tiểu tiên nữ.
Là… hình con rắn nhỏ sao?
“Vương Miện và cậu đâu rồi?”
Có người lên tiếng hỏi.
Lục Nhưỡng lúc này mới như sực nhớ ra.
“Chúng tôi gặp phải một động trùng. Bọn họ bảo tôi quay về báo tin trước, đưa mọi người rời đi.”
“Sao anh không nói sớm!”
Trên mặt mọi người lập tức hiện lên vẻ sợ hãi.
Người biết lái xe vội vàng chạy đi khởi động xe. Ngay cả vật tư cũng không kịp thu dọn, tất cả chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
“Không đợi bọn họ sao?”
Lục Nhưỡng nghi hoặc hỏi.
“Đợi chết à?”
Ba chiếc xe nối đuôi nhau rời khỏi trường học.
Lục Nhưỡng ngồi cạnh Tô Vi, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
Tô Vi cúi đầu, ngẩn ngơ nhìn mũi chân mình.
Đột nhiên, chiếc xe chuyển hướng. Tô Vi không để ý, cả người mất thăng bằng, ngã ngồi lên người Lục Nhưỡng.
Lục Nhưỡng lập tức ôm cô vào lòng.
Tô Vi chớp mắt, đang định đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Hình như… cô vừa ngồi lên thứ gì đó?
“Ngoan nào, Vi Vi, một lát nữa sẽ xong thôi.”
“Anh hưng phấn quá rồi.”
Vừa mới giết hai người, hắn có thể không hưng phấn sao?
Tô Vi cảm thấy da đầu tê dại, cả người run rẩy.
Biến thái! Biến thái! Biến thái! Mẹ ơi! Cứu con với!
“Cháu bao nhiêu tuổi rồi mà còn dính người như vậy?”
Người mợ ngồi phía sau đột nhiên lên tiếng.
Ngoại trừ bà ta, những người còn lại đều không biết Lục Nhưỡng và Tô Vi thật ra không phải anh em ruột. Bọn họ chỉ nghĩ rằng hắn quá mức nuông chiều em gái.
Tô Vi vô tội nằm không cũng trúng đạn:……
Nửa giờ sau, Tô Vi đã hoàn toàn mất hết hy vọng sống.
Vẫn chưa xong sao?
Vì sao còn chưa xong?
“Vi Vi, chờ một chút.”
Lục Nhưỡng lấy khẩu súng vừa nhặt được từ chỗ Vương Miện ra, nhét vào túi của cô.
“Cho em này.”
Tô Vi:???
Đây… là súng thật sao?
-
Xăng trong xe không đủ dùng được bao lâu.
Mới chạy chẳng bao lâu, xe đã hết sạch nhiên liệu. Mọi người đành phải dừng lại.
“Chúng ta phải nhanh chóng tìm được một trạm xăng.”
Vương Miện đã chết. Một người em khác vốn đi theo hắn lúc này mới ló mặt ra.
Hắn cũng tập thể hình cùng Vương Miện, sở hữu thân hình cường tráng với cơ bắp phô trương, nhưng không giỏi đánh nhau như Vương Miện, trong tay cũng không có súng.
“Đàn ông đi cùng tôi tìm trạm xăng. Phụ nữ ở lại đây.”
Nói xong, hắn dẫn theo những người khác rời đi.
Ba tiếng sau, mấy người đàn ông mệt mỏi trở về tay không.
So với vẻ chật vật của mọi người, Lục Nhưỡng vẫn sạch sẽ, ung dung khác thường. Hắn thậm chí còn có tâm trạng đưa bó hoa mình hái được cho Tô Vi.
Tô Vi:……
Cảm ơn biến thái đã tặng hoa.
“Hu hu…”
Đột nhiên, trong một góc vang lên tiếng khóc nức nở.
Người mợ cuối cùng cũng không kìm nén được nữa. Bà ta vừa khóc vừa đi tới hỏi Lục Nhưỡng cậu đang ở đâu.
“Cậu bảo cháu chạy trước. Cháu khuyên thế nào cậu cũng không chịu đi. Cháu xin lỗi, mợ.”
Người đàn ông mang vẻ mặt áy náy.
“Mày… mày…”
Chuyện này không thể nào!
“Sao người chết lại không phải là mày?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



