Thẩm Duệ mở cửa xe, ánh mắt Thẩm An lập tức tỏa sáng, trên mặt cũng lộ ra thoải mái, gần như lập tức vội cầm tay Thẩm Duệ xoa xoa, vừa sưởi ấm tay Thẩm Duệ vừa mang theo mùi vị oán giận nói, “Anh, sao lại đi lâu như vậy?” Làm hắn lo lắng lâu như vậy… Thiếu chút nữa suy nghĩ miên man có phải xảy ra chuyện gì hay không …
Thẩm Duệ ôn nhu nhìn Thẩm An không tự giác xoa xoa sưởi ấm tay của hắn, đại khái bản thân An An cũng không biết hiện tại sưởi ấm cho Anh hai là hành động giữa anh em bình thường không có …
Đương nhiên, Thẩm Duệ tuyệt đối sẽ không nói ra.
“Như vậy có thể ấm áp hơn.” Thẩm Duệ ôn nhu nói, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Thẩm An.
Thẩm An ừ một tiếng, lại ngẩng đầu hỏi, “Anh, đêm nay chúng ta đêm vẫn qua đêm trong xe sao?”
Thẩm Duệ thấp giọng nói, “Không, đợi nhóm lão Chu trở về, chúng ta lập tức dời đi.”
Trong sơn cốc này cùng với ba cái tiểu viện, vừa rồi bọn họ đã quét dọn (quái vật) xong, còn tìm được thiết bị giữ ấm. Có thiết bị giữ ấm, hơn nữa bản thân đoàn đội bọn họ có vật tư, nếu đại tuyết thật sự duy trì liên tục ba tháng, cũng đầy đủ.
Nhưng nếu như có thể đào được sơn động trong núi thì tốt hơn, có nên đào sơn động trong núi không? Thẩm Duệ ôm Thẩm An, nghiêm túc suy tư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

