Lúc ấy, Thẩm An nhìn bụi rau chân vịt đó, trong lòng đã cảm thấy buồn nôn, cũng không dám tới gần. May mắn lúc ấy hắn cách khá xa, không thì … Bị rau chân vịt gặm tuyệt đối là bi kịch gấp nhiều lần so với bị quái vật cắn chết.
Thẩm An nghĩ đến đây, liền nhịn không được đưa tay nhéo Thẩm Duệ, “Anh cẩn thận một chút! Những cây cối kỳ kỳ quái quái đó, anh cách xa chúng nó một chút, nói không chừng chúng nó sẽ ăn thịt người.”
Thẩm Duệ cười cười, vì Thẩm An quan tâm lo lắng cho hắn, một dòng nước ấm quét qua lòng hắn, nhịn không được cúi đầu hôn hôn hai má Thẩm An, “Yên tâm, bản lĩnh Anh hai em còn không biết sao?”
Thẩm An nhíu mày, “Anh, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, ai biết những cây cối kỳ kỳ quái quái đó rốt cuộc là chủng loại biến dị gì? Anh hai vẫn nên cẩn thận một chút.”
“Được rồi được rồi… Anh sẽ cẩn thận. An An mau ngủ đi, không còn sớm nữa.” Thẩm Duệ nhẹ giọng dỗ dành, hơi cường thế đem Thẩm An kéo vào trong lòng, đắp chăn.
Thẩm An bị Thẩm Duệ cường thế kéo vào trong lòng, cứng người, trong lòng bất ổn tim đập bang bang, cho đến khi Thẩm Duệ khẽ vuốt lưng Thẩm An, lại nhắm mắt lại, hai tay cũng chỉ ôm thắt lưng hắn, Thẩm An mới chậm rãi thở dài ra một hơi, chậm rãi thả lỏng.
Vì thế, sau một lúc lâu, Thẩm An ngủ quên trời quên đất, theo thói quen lăn vào trong ngực Thẩm Duệ. Thẩm Duệ hơi hơi mở mắt ra, môi nhếch một cái, ôm lấy Thẩm An cũng nhắm mắt ngủ.
******
Hôm sau, Thẩm An tỉnh lại, bên người trống trơn. Thẩm An ngây cả người, Anh hai đâu? Thẩm An giật mình, lập tức ngồi dậy, vươn tay cầm lấy áo khoác treo bên cạnh, vội vàng rời giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

