Thẩm An khẽ gật đầu, hy vọng thực nghiệm của Phương Bình giáo sư có thể thành công…
Thẩm An nhìn sắc trời bên ngoài, bất tri bất giác đã bảy giờ, hậu cần đã bắt đầu chuẩn bị điểm tâm.
Thẩm Duệ gật đầu, “Được, vậy đi đường đó.”
Thẩm An ở bên cạnh nhìn Thẩm Duệ nói xong, lại rất nhanh dùng di động của bản thân nghiên cứu lộ tuyến, vẻ mặt nghiêm túc chuyên chú. Thẩm An nhìn, rốt cục nhịn không được lên tiếng, “Anh, để em lái xe cho.”
Thẩm Duệ nghe xong, quay đầu nhìn Thẩm An, cười cười. Đưa tay vuốt ve đầu Thẩm An, ôn nhu nói, “An An yên tâm, anh không có việc gì, nếu em muốn lái xe nói, chờ chúng ta yên ổn, anh sẽ dạy em lái xe.”
Thẩm An vừa nghe, tim đập nhảy dựng, lập tức rũ mắt, quay đầu. Thẩm Duệ thấy Thẩm An tránh tầm mắt của mình, vốn là trong lòng trầm trầm, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy vành tai ửng đỏ của Thẩm An, khóe miệng Thẩm Duệ cong lên, nặng nề trong lòng cũng không tự giác tiêu tán.
Thẩm Duệ đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu Thẩm An, An An là thẹn thùng nha.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

