Cái gì gọi là kem ly hương vị mặt trời? Còn ngọt ngọt, ấm áp? Thẩm An đặc biệt 囧. Càng 囧 chính là đứa bé này còn đặc biệt thân mật ôm chặt lấy hắn? Vừa rồi không phải là còn cố sức giãy dụa sao?
Thẩm Duệ nhìn đứa nhóc giống bạch tuộc dính lấy Thẩm An, ánh mắt hơi hơi nheo lại, nói với Thẩm An và mấy người khác đang tò mò nhìn đứa nhóc rằng, “Được rồi, chúng ta đi về trước, đừng làm cho mọi người lo lắng.”
Đứa bé bị Thẩm Duệ ôm lấy liền cứng đờ, muốn giãy dụa, nhưng Thẩm Duệ cúi đầu mỉm cười, lộ ra răng nanh chói lọi (răng sói =]]). Ánh mắt đứa bé ngấn lệ, vạn phần ủy khuất không dám cử động nữa.
Đoàn người thật mau trở về nơi đoàn xe đóng quân, Thẩm Duệ đưa tay giải trừ kết giới, vì thế trên mảnh đất trống rỗng liền xuất hiện xe của bọn họ. Dương Sở Thuần líu lưỡi, cúi đầu nói đùa với đứa bé trong ngực, “Nhìn, Thẩm đại nhân biến ma thuật! Lợi hại không.?!”
Đứa bé mắt to mông lung, trong nháy mắt, nhìn Thẩm Duệ không chuyển mắt.
Dương Sở Thuần thấy đứa bé không để ý tới chính mình, không khỏi bất mãn vò đầu, đứa né này không phải là tự bế chứ? Từ lúc Thẩm đại nhân giao đứa bé này cho hắn, đứa bé liền mắt to mông lung, muốn khóc không khóc, ngoan ngoãn cho hắn ôm, nhưng mặc kệ hắn đùa như thế nào cũng không để ý tới hắn… 囧, hắn như vậy không được trẻ con thích sao?
*****
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

