“Tiểu Dương Tử, hiện tại cậu phải thả lỏng, phải tin tưởng tiểu An đứng đối diện cậu. Đúng, cứ như vậy, chậm rãi bình tĩnh lại.” Phương Bình hòa ái tươi cười, nhưng mà … Vì sao ánh mắt nháy nháy? Vì sao khóe miệng còn run rẩy? Đây là hòa ái tươi cười sao? Trên đầu khán giả vây xem chung quanh đều sáng lên một dấu chấm hỏi.
Thẩm An nắm lấy, sau đó bình tĩnh nhìn Dương Sở Thuần.
Dương Sở Thuần chớp mắt, lại chớp mắt.
Thẩm Duệ nhìn chằm chằm Thẩm An đang nắm móng vuốt Dương Sở Thuần. Cảm thấy bộ móng kia thật là… chướng mắt. Vì thế, nhẹ giọng hỏi, “An An, em nghe được cái gì?”
Thẩm An quay đầu nhìn Thẩm Duệ, vẻ mặt nghi hoặc, “Anh, biệt hiệu trước kia của anh là mặt quan tài à?”
Thẩm Duệ ngẩn ra, lập tức nhìn Chu Vũ. Chỉ thấy Chu Vũ đã âm trầm hung hăng trừng Dương Sở Thuần. Còn Dương Sở Thuần lúc này lại chỉ lo kinh dị và hưng phấn nắm tay Thẩm An liều mạng lắc, “Thẩm An đệ đệ cậu thật có thể nghe được tiếng lòng của tôi a, thật là lợi hại a! Ai, cậu nghe lại lần nữa ——”
Dương Sở Thuần chưa nói xong, đã bị Chu Vũ mặt không đổi sắc nắm cổ!
Dương Sở Thuần ai u một tiếng, “Ai! Chu đội! Anh bị sao vậy? Mau mau mau buông tay —— đau quá!”
Chu Vũ hừ hừ, nhìn Thẩm Duệ, “Tôi đi xử lý việc nhà.”
Thẩm Duệ mỉm cười, “Cậu đi đi, không cần gấp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

