Chu Vũ ngẩng đầu vừa thấy, vẻ mặt trầm xuống, cameras theo dõi này là có từ trước? Hay là có người cố ý lắp đặt để theo dõi người tiến vào thành phố?
Nhưng mặc kệ loại lý do nào cũng được, làm đoàn đội vừa đến địa phương liền thích lắp thiết bị theo dõi mà nói, cực kỳ chán ghét loại hành vi sơn trại này! (nghĩa là anh có thể theo dõi người khác, nhưng muh người khác hổng được theo dõi anh:3)
Vì thế, Thẩm Duệ vừa mới phất tay giải quyết một cái, Chu Vũ liền bùm bùm phát ra cầu sấm sét, giải quyết những cameras còn lại.
Tống Binh nhìn Chu Vũ mặt không đổi sắc phá hủy thiết bị theo dõi, nhíu mày nói, “Chu đội! Như vậy chẳng phải là đả thảo kinh xà?”
“Từ khi chúng ta đến thành phố, đối phương đã biết chúng ta đến.” Thẩm An vừa chỉ vào thiết bị theo dõi giấu cạnh bảng hiệu siêu thị cho Thẩm Duệ thấy, vừa quay đầu lại nói.
“Biết!” Chu Vũ xua tay ý bảo hiểu được, liền vào siêu thị.
Sau khi mấy người Chu Vũ vào siêu thị, Tống Binh cũng cùng những người khác vào siêu thị hỗ trợ dọn đồ vật.
Sau khi nhóm Tống Binh cũng vào siêu thị, Thẩm Duệ giương mắt nhìn bốn phía xung quanh, không khỏi nhướng mày. Thú vị, trên đường này, trừ bỏ siêu thị lớn này cùng mấy cửa hàng tiện lợi hoàn hảo không tổn hao gì, những thứ khác đều đã sập gãy.
Sao lại trùng hợp vậy, những cửa hàng thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt sao còn nguyên vẹn được?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

