Từ Trường Thiên hiểu ý, nói rằng, “Lão nhân này chẳng những khôn khéo, còn rất khó tính, Khanh Khanh nói năm đó một môn duy nhất hắn phải thi lại chính là môn của Phương lão đầu!”
Thẩm Duệ cười cười, “Không hề gì, người thông minh dễ dàng làm việc.”
“Đúng rồi, có một việc tôi không rõ, lúc trước chúng ta chuẩn bị vật tư, vì sao không chuẩn bị nhiều thêm một ít lương thực, không phải chúng ta có không gian sao?” Từ Trường Thiên không hiểu hỏi, nghi hoặc nhìn Lưu Khiết, “Trong hậu cần bộ tính luôn cả cậu là có ba cái không gian rồi.”
“Còn có Thẩm An.” Chu Vũ một bên bổ sung, dừng một chút, còn nói thêm, “Chúng ta muốn đến Tây bộ, trên đường chúng ta đã chuẩn bị sẵn kho hàng, có thể bổ sung đủ vật tư cho chúng ta, sao phải cố ý vào thành phố?”
Mấy người Chu Vũ và Từ Trường Thiên không khỏi rùng mình, Thẩm An và Dương Sở Thuần đều yên tĩnh, lẳng lặng nhìn Thẩm Duệ.
“Sưu tầm vật tư đối với chúng ta có thể có hoặc không, nhưng không thể thiếu rèn luyện.” Ngữ khí Thẩm Duệ bình thản, nhưng thái độ cực kỳ nghiêm túc.
Chu Vũ nghe xong, khẽ gật đầu, “Tôi hiểu được ý của anh, nhưng, Thẩm Duệ, như vậy chẳng phải chúng ta trì hoãn hành trình?”
“Sẽ trì hoãn hành trình, nhưng tôi cảm thấy đáng giá. Lão Chu, thay vì sớm đuổi tới tây bộ đang không rõ tình huống, không bằng rèn luyện tốt đoàn đội chúng ta, bằng trạng thái ổn định tiến vào tây bộ. Về phần vật tư ai cũng sẽ không ngại ít đúng không?” Thẩm Duệ nói, nhìn mấy người Chu Vũ như có điều suy nghĩ, cười ảm đạm, “Đương nhiên, tôi nói rồi, vấn đề quan trọng nhất định phải thông qua thương nghị của chúng ta, hiện tại, các cậu tán thành hay không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

