Con quái vật tinh anh lao tới như một khối thép sống. Mỗi bước chân của nó đều nện xuống nền bê tông tạo thành những tiếng động nặng nề, khiến bụi xi măng trên mặt đất bật tung lên thành từng đám mù mịt. Khoảng cách giữa nó và cả nhóm rút ngắn chỉ trong vài nhịp thở.
Trịnh Khải là người đón đòn đầu tiên.
Hắn gầm khẽ, dồn toàn bộ sức lực vào hai cánh tay rồi giơ thanh kim loại lên đỡ trực diện. Móng vuốt khổng lồ của con quái vật bổ xuống như một chiếc búa tạ. Tiếng va chạm chát chúa vang dội giữa công trường.
Toàn thân Trịnh Khải chấn động dữ dội.
Hai chân hắn trượt dài trên nền bê tông hơn một mét, để lại hai vệt xước rõ rệt. Cánh tay hắn tê dại đến mức gần như mất cảm giác, nhưng hắn vẫn nghiến răng giữ vững vị trí, không để đối phương vượt qua.
Lâm An nắm bắt đúng khoảnh khắc ấy.
Cô lao lên phía trước, bước chân dứt khoát và chuẩn xác. Con dao trong tay cô đâm thẳng vào vùng cổ nơi lớp da của con quái vật mỏng hơn các vị trí khác. Máu đen lập tức phun ra, nóng và đặc quánh.
Con quái vật rống lên dữ dội.
Nó quét ngang cánh tay còn lại với tốc độ đáng sợ.
“Lùi lại!” Trịnh Khải hét lớn.
Lâm An lập tức rút dao và lùi về phía sau. Móng vuốt của con quái vật sượt qua trước mặt cô chỉ trong gang tấc. Một thanh thép phía sau bị đánh cong như cành cây khô.
Không khí trong công trường trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Con quái vật tinh anh bị thương nặng nhưng chưa hề suy yếu. Ngược lại, sự đau đớn khiến nó trở nên điên cuồng hơn. Hai mắt đỏ sẫm của nó nhìn chằm chằm vào Lâm An, bản năng của nó dường như đã xác định cô là mục tiêu nguy hiểm nhất.
Trong đầu Lâm An, hệ thống nhanh chóng phân tích.
Mục tiêu bị tổn thương 28%.
Điểm yếu tạm thời mở rộng tại vùng cổ và mắt trái.
Lâm An hít sâu một hơi, buộc bản thân giữ đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.
“Trịnh Khải, tiếp tục giữ chính diện. Hạ Vy, đánh vào chân trái của nó. Vương Hùng, chuẩn bị cú đánh dứt điểm khi tôi ra hiệu.”
Không ai đặt câu hỏi.
Mỗi người đều tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán của cô.
Con quái vật gầm lên rồi lao tới lần thứ hai.
Trịnh Khải bước lên đón đỡ. Hắn không cố đối đầu sức mạnh, mà liên tục thay đổi góc đứng để kéo sự chú ý của đối phương. Mỗi cú tấn công của con quái vật đều nặng như sấm sét, nhưng hắn vẫn cắn răng trụ vững.
Hạ Vy lướt qua bên sườn, liên tiếp tung ra những nhát dao sắc bén. Vết thương ở chân trái ngày càng sâu hơn, khiến bước di chuyển của con quái vật trở nên nặng nề và thiếu ổn định.
Lâm An kiên nhẫn chờ đợi.
Cô không bị tiếng gầm hay cảnh hỗn loạn xung quanh làm phân tâm. Trong mắt cô lúc này chỉ còn nhịp chuyển động của đối thủ.
Cuối cùng, cơ hội xuất hiện.
Con quái vật vừa giơ cao cánh tay để bổ xuống Trịnh Khải thì chân trái nó chùng hẳn xuống do vết thương bị kéo căng.
“Bây giờ!” Lâm An quát lớn.
Vương Hùng gầm lên một tiếng trầm đục, ông dốc toàn bộ sức lực của mình vào thanh gỗ rồi nện mạnh vào đầu gối trái của con quái vật.
Một tiếng răng rắc giòn tan vang lên.
Khớp chân của nó gãy hẳn.
Thân hình khổng lồ mất thăng bằng và quỳ sụp xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, Lâm An và Hạ Vy đồng loạt lao lên.
Hạ Vy nhảy lên đống vật liệu bên cạnh, lấy đà rồi đâm thẳng lưỡi dao vào mắt trái của con quái vật.
Cùng lúc, Lâm An lao đến từ chính diện. Cô dùng cả hai tay nắm chặt con dao và đâm hết sức vào vùng cổ đã bị rạch sâu từ trước.
Lưỡi dao xuyên thẳng vào điểm yếu.
Con quái vật phát ra một tiếng gầm cuối cùng, dữ dội nhưng đầy bất lực.
Thân thể khổng lồ của nó run lên dữ dội rồi đổ sầm xuống nền bê tông.
Tiếng va chạm nặng nề vang dội khắp công trường.
Tất cả im lặng.
Những con sinh vật còn lại nhìn thủ lĩnh đã chết, đồng loạt phát ra những tiếng rít hoảng loạn rồi quay đầu bỏ chạy, biến mất giữa những đống vật liệu và các khung thép hoang tàn.
Trịnh Khải chống thanh kim loại xuống đất, thở dốc dữ dội. Mồ hôi và bụi bám đầy trên gương mặt hắn, nhưng ánh mắt hắn sáng rực niềm phấn khích.
“Chúng ta làm được rồi.”
Hạ Vy rút con dao khỏi xác quái vật, hơi thở cô cũng dồn dập hơn thường lệ. Cô lau lưỡi dao rồi nhìn sang Lâm An.
“Đây là con mạnh nhất chúng ta từng hạ gục cùng nhau.”
Vương Hùng đặt thanh gỗ xuống, bàn tay ông run nhẹ vì dùng lực quá mạnh. Tuy vậy, trên gương mặt nghiêm nghị của ông hiện lên một nụ cười đầy mãn nguyện.
Lâm An đứng trước xác quái vật, nhịp tim cô vẫn đập mạnh. Trong đầu cô, hệ thống phát ra âm thanh thông báo liên tiếp.
Đã tiêu diệt mục tiêu tinh anh.
Thu được lõi biến dị cấp cao.
Tiến độ nhiệm vụ xây dựng tăng mạnh.
Khu vực vật liệu đã được giải phóng.
Lâm An cúi xuống nhặt viên lõi màu tím sẫm đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Cô siết nhẹ nó trong lòng bàn tay, cảm nhận rõ năng lượng dồi dào bên trong.
Sau đó, cô ngẩng đầu nhìn khắp công trường.
Những đống thép, gỗ, xi măng và công cụ cơ khí giờ đây đều nằm yên trước mắt họ.
Không còn bất kỳ sinh vật nào ngăn cản.
Trịnh Khải bước tới bên cạnh cô, giọng hắn khàn đi nhưng không giấu được niềm vui.
“Lần này, chúng ta thật sự phát tài.”
Lâm An nhìn đồng đội của mình, rồi nhìn khu vật liệu rộng lớn trải dài trước mắt.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác chắc chắn mạnh mẽ.
Từ khoảnh khắc này, việc xây dựng căn cứ sẽ không còn là kế hoạch trên giấy.
Nó sẽ trở thành hiện thực.
Và nhà hàng nhỏ bé từng chỉ đủ sức che chở cho một người…
Sắp sửa biến thành một lãnh địa có thể bảo vệ nhiều người hơn nữa.
Bầu không khí căng thẳng trong khu công trình dần lắng xuống, chỉ còn tiếng thở nặng nề của bốn người và tiếng gió rít qua những khung thép cao tầng. Mùi máu đen của sinh vật biến dị hòa lẫn với mùi xi măng và sắt gỉ, tạo thành thứ hương vị đặc trưng của thế giới sau tận thế. Trịnh Khải ngồi xuống ngay trên một tấm bê tông, cánh tay hắn run nhẹ vì vừa dốc toàn bộ sức lực. Hạ Vy đứng tựa vào một cột thép, lặng lẽ kiểm tra lại lưỡi dao. Vương Hùng xoa cổ tay đau nhức, còn Lâm An vẫn đứng trước xác con quái vật tinh anh, trong tay cô là viên lõi biến dị cấp cao vừa thu được.
Viên lõi màu tím sẫm tỏa ra ánh sáng mờ ảo, giống như một ngọn đèn nhỏ được nén lại trong lòng bàn tay. Chỉ cần cảm nhận năng lượng bên trong, Lâm An đã hiểu rõ giá trị của nó vượt xa những lõi biến dị mà cô từng thu được trước đây. Hệ thống tiếp tục truyền đến cảm giác hưng phấn âm thầm, như thể chính nó cũng đang chờ đợi bước phát triển tiếp theo.
Trịnh Khải là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn nhìn quanh khu công trình rộng lớn rồi bật cười khàn khàn. Hắn nói rằng từ trước đến nay hắn chưa từng cảm thấy một đống thép và bao xi măng lại đáng yêu đến thế. Hạ Vy hiếm hoi cong khóe môi. Cô nói rằng nếu đống vật liệu này biết nói, chắc hẳn chúng sẽ rất vinh dự vì được Trịnh Khải khen ngợi. Câu nói của cô khiến ngay cả Vương Hùng cũng bật cười thành tiếng.
Lâm An nhìn ba người đồng đội, trong lòng cô dâng lên cảm giác ấm áp. Những khoảnh khắc như thế này càng khiến cô hiểu rõ rằng sức mạnh lớn nhất của căn cứ không nằm ở hệ thống hay tài nguyên, mà nằm ở những con người đang sát cánh bên cô.
Sau khi nghỉ ngơi vài phút, Vương Hùng đứng dậy trước tiên. Ông bước tới gần đống thép hình và đưa tay kiểm tra từng thanh một. Càng xem, ánh mắt ông càng sáng lên. Ông nói rằng nơi này còn tốt hơn ông tưởng. Nhiều thanh thép vẫn nguyên vẹn, bao xi măng được bảo quản trong container kín nên chưa hỏng, thậm chí còn có cả máy hàn, máy cắt và nhiều dụng cụ chuyên dụng. Với số vật liệu này, ông không chỉ xây được kho trung tâm mà còn có thể gia cố toàn bộ kết cấu nhà hàng.
Tô Nhược Lan không có mặt ở đây, nhưng những dòng ghi chú của cô đã được chuẩn bị sẵn. Lâm An lấy cuốn sổ ra, đối chiếu từng hạng mục cần thu thập. Trịnh Khải và Hạ Vy nhanh chóng chia nhau kiểm tra các container. Chẳng bao lâu, họ phát hiện thêm xe đẩy, dây cáp, bu lông, tấm cách nhiệt và cả một máy phát điện cỡ nhỏ vẫn còn sử dụng được.
Khi nhìn thấy chiếc máy phát điện, Trịnh Khải gần như huýt sáo vì ngạc nhiên. Hắn gọi lớn rằng thứ này đáng giá hơn nhiều so với một đống thép. Vương Hùng lập tức bước tới, cẩn thận kiểm tra động cơ rồi gật đầu chắc chắn. Ông nói rằng chỉ cần sửa chữa đôi chút và có đủ nhiên liệu, họ sẽ có nguồn điện ổn định hơn rất nhiều.
Trong đầu Lâm An, hệ thống lại hiện lên thông báo.
Phát hiện vật tư trọng yếu.
Máy phát điện cỡ nhỏ.
Đánh giá: Tài nguyên chiến lược.
Tiến độ nhiệm vụ tăng thêm.
Lâm An khẽ siết cuốn sổ trong tay. Cô nhận ra chuyến đi này thành công vượt xa mọi dự tính ban đầu.
Cả nhóm bắt đầu làm việc ngay lập tức.
Trịnh Khải dùng đòn bẩy để kéo các thanh thép nặng lên xe. Hạ Vy phụ trách phân loại những vật liệu quan trọng và đánh dấu vị trí các container còn chưa mở. Vương Hùng trực tiếp lựa chọn những món đồ cần thiết nhất để mang về trước. Lâm An vừa hỗ trợ mọi người vừa liên tục kiểm tra khu vực xung quanh để đề phòng bất ngờ.
Dù đã cố gắng chất đầy xe kéo, số vật tư mà họ mang theo vẫn chỉ là một phần nhỏ trong kho tài nguyên khổng lồ này. Tuy nhiên, không ai cảm thấy tiếc nuối. Trái lại, mỗi người đều hiểu rằng họ vừa tìm thấy một mỏ tài nguyên chiến lược có thể quay lại nhiều lần.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, Vương Hùng nhìn chiếc xe kéo chất cao gần quá đầu người rồi nói rằng nếu chất thêm nữa, bánh xe có thể không chịu nổi. Trịnh Khải chống hông, thở dốc nhưng ánh mắt đầy thỏa mãn. Hắn nói rằng lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy thép, xi măng và bu lông.
Hạ Vy khẽ cười rồi nói rằng từ ngày gặp Lâm An, tiêu chuẩn hạnh phúc của mọi người quả thật đã thay đổi rất nhiều.
Lâm An nhìn chiếc xe đầy ắp vật tư, nhìn viên lõi biến dị cấp cao trong túi và nhìn khu công trình vẫn còn vô số tài nguyên chờ được khai thác. Trong lòng cô dâng lên cảm giác vững chắc như một tòa nhà vừa đặt xong nền móng.
Cô quay sang nhìn mọi người và nói bằng giọng bình tĩnh nhưng chứa đựng niềm vui hiếm thấy.
“Chúng ta trở về.”
Không ai giấu được nụ cười.
Trịnh Khải bước lên nắm lấy tay kéo. Hạ Vy và Vương Hùng lập tức đi vào vị trí bảo vệ hai bên. Lâm An đi phía trước, ánh mắt cô hướng về con đường dẫn về nhà hàng.
Phía sau họ, khu công trình rộng lớn vẫn im lặng dưới ánh hoàng hôn, như một kho báu đang chờ được mở ra từng phần.
Phía trước họ, căn cứ nhỏ đang chờ đón chuyến hàng đầu tiên cho quá trình mở rộng.
Và khi cánh cổng phủ đầy dây leo một lần nữa mở ra để đón họ trở về…
Một giai đoạn xây dựng hoàn toàn mới sẽ chính thức bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)