Khi Lâm An và mọi người trở về, mặt trời đã bắt đầu lặn xuống phía sau những tòa nhà đổ nát. Ánh hoàng hôn màu cam nhạt phủ lên con phố trước nhà hàng, khiến lớp dây leo xanh sẫm phản chiếu những vệt sáng lấp lánh như một cánh cổng sống đang chờ đợi chủ nhân trở về. Ngay khi nhóm người xuất hiện ở cuối phố, Thụ Vệ lập tức truyền tín hiệu nhận diện. Lớp dây leo chậm rãi tách sang hai bên, mở ra lối đi quen thuộc.
Minh Quân là người đầu tiên chạy ra.
Cậu vừa nhìn thấy chiếc xe kéo chất đầy thép, xi măng và dụng cụ thì gần như đứng sững tại chỗ. Đôi mắt cậu mở to đến mức như không tin vào những gì mình đang thấy.
“Trời ơi… mọi người mang về cả một công trường sao?”
Trịnh Khải đặt tay lên tay kéo, vừa thở dốc vừa bật cười.
“Không phải cả công trường, nhưng đủ để ông Vương Hùng bận rộn đến quên ngủ.”
Tô Nhược Lan cũng bước ra khỏi quầy. Khi nhìn thấy khối lượng vật tư khổng lồ, ánh mắt cô sáng lên rõ rệt. Cô nhanh chóng lấy cuốn sổ ghi chép, vừa quan sát vừa bắt đầu đánh dấu từng hạng mục. Phạm Văn Tùng đứng ở cửa bếp, trên gương mặt điềm đạm của ông hiện lên sự kinh ngạc hiếm thấy.
Vương Hùng là người xúc động nhất, dù ông vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh như thường lệ. Ông bước đến gần chiếc xe kéo, bàn tay chai sạn khẽ chạm lên từng thanh thép và từng bao xi măng như một người thợ lâu năm gặp lại những công cụ thân thuộc nhất.
Giọng ông trầm xuống, nhưng không giấu được niềm vui.
“Chúng ta có thể bắt đầu xây dựng ngay từ ngày mai.”
Mọi người cùng nhau chuyển toàn bộ vật tư vào trong. Công việc kéo dài gần hai giờ đồng hồ. Minh Quân chạy qua chạy lại không biết mệt. Tô Nhược Lan vừa kiểm kê vừa phân loại. Hạ Vy kiểm tra các dụng cụ cơ khí. Trịnh Khải và Vương Hùng là hai người trực tiếp khuân những món nặng nhất. Phạm Văn Tùng chuẩn bị nước nóng và thức ăn để mọi người lấy lại sức.
Khi chiếc máy phát điện được đưa vào trong, Vương Hùng dừng lại rất lâu trước nó. Ông cẩn thận mở nắp kiểm tra từng chi tiết rồi quay sang Lâm An.
“Thứ này vẫn còn dùng được. Nếu sửa chữa xong, chúng ta sẽ có nguồn điện ổn định hơn cho cả căn cứ.”
Ngay khi ông vừa dứt lời, hệ thống trong đầu Lâm An lập tức hiện lên thông báo.
Phát hiện vật tư chiến lược.
Điều kiện xây dựng đã hoàn thành.
Có thể bắt đầu công trình.
Lâm An nhìn quanh nhà hàng đang ngập tràn sức sống.
Trịnh Khải đang ngồi xoa cánh tay đau nhức nhưng trên gương mặt hắn là nụ cười hài lòng.
Hạ Vy lau sạch con dao, ánh mắt cô hiếm hoi mang theo vẻ thư thái.
Tô Nhược Lan vẫn chăm chú ghi chép từng món vật tư với sự chuyên nghiệp tuyệt đối.
Minh Quân chạy quanh với niềm hứng khởi không thể che giấu.
Phạm Văn Tùng mang từng bát canh nóng ra bàn.
Vương Hùng đứng giữa đống vật liệu, ánh mắt ông sáng lên như một người thợ sắp xây dựng công trình quan trọng nhất đời mình.
Lâm An cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác yên ổn mà cô đã rất lâu không còn trải qua.
Sau bữa tối, mọi người tập trung quanh chiếc bàn lớn giữa quán.
Vương Hùng trải bản vẽ xây dựng lên mặt bàn. Ông chỉ vào từng khu vực và giải thích chi tiết kế hoạch thi công. Kho trung tâm sẽ được xây ở phía sau nhà hàng, nơi khô ráo và dễ gia cố nhất. Khu nghỉ ngơi sẽ nằm sát bên, gồm nhiều phòng nhỏ đủ cho từng thành viên có không gian riêng. Máy phát điện sẽ được đặt trong một phòng kín để cung cấp điện ổn định cho toàn bộ khu vực.
Tô Nhược Lan nhanh chóng ghi chú lại tiến độ dự kiến. Cô tính toán số vật tư cần sử dụng mỗi ngày và đề xuất phân chia công việc rõ ràng. Phạm Văn Tùng nói rằng ông sẽ phụ trách hậu cần và đảm bảo mọi người luôn có thức ăn đầy đủ trong suốt quá trình xây dựng.
Trịnh Khải khoanh tay nhìn bản vẽ rồi cười.
“Nghe cách mọi người nói chuyện, tôi có cảm giác chúng ta không còn là nhóm sống sót nữa.”
Hạ Vy ngẩng đầu nhìn hắn.
“Chúng ta vốn đã không còn chỉ là một nhóm sống sót.”
Vương Hùng gật đầu.
“Chúng ta đang xây dựng một căn cứ thật sự.”
Minh Quân nhìn bản vẽ với ánh mắt rực sáng. Cậu nói rằng cậu chưa từng nghĩ có ngày mình được tận tay xây dựng một nơi như thế này.
Lâm An lặng lẽ nhìn mọi người.
Cô nhớ lại ngày đầu tiên, khi nơi này chỉ có một căn bếp nhỏ, vài phần thức ăn và nỗi lo sống sót qua từng ngày.
Còn bây giờ, họ đã có đồng đội, có hệ thống phòng thủ, có khu trồng trọt, có đầu bếp, có quản lý và đủ vật tư để xây dựng cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh.
Ngày hôm sau, ngay khi trời vừa sáng, tiếng búa và tiếng máy móc đã vang lên phía sau nhà hàng.
Vương Hùng dẫn đầu công việc xây dựng.
Trịnh Khải và Minh Quân phụ trách vận chuyển vật liệu.
Hạ Vy hỗ trợ gia cố và bảo vệ khu vực.
Tô Nhược Lan theo dõi tiến độ và kiểm soát tiêu hao vật tư.
Phạm Văn Tùng chuẩn bị những bữa ăn nóng giúp mọi người duy trì thể lực.
Lâm An đứng ở trung tâm, điều phối toàn bộ hoạt động và liên tục kết nối với Thụ Vệ để bảo đảm an toàn.
Những thanh thép đầu tiên được dựng lên.
Những bao xi măng đầu tiên được trộn.
Những viên gạch đầu tiên được đặt xuống.
Trong tiếng lao động rộn ràng, một công trình mới dần thành hình.
Đó không chỉ là một kho vật tư.
Không chỉ là một khu nghỉ ngơi.
Mà là nền móng đầu tiên của căn cứ mà tất cả mọi người đang cùng nhau xây dựng.
Và khi bức tường đầu tiên đứng vững dưới ánh mặt trời…
Lâm An biết rằng.
Từ khoảnh khắc này.
Nhà hàng của cô đã thực sự bước sang một kỷ nguyên mới.
Tiếng búa gõ vào thép vang lên đều đặn suốt cả buổi sáng, hòa cùng tiếng máy cắt và tiếng người trao đổi công việc, tạo nên nhịp điệu sống động chưa từng có phía sau nhà hàng. Nếu trước đây nơi này chỉ là một khoảng sân tạm được dùng để chất vật tư, thì giờ đây nó đã biến thành một công trường thực sự. Những thanh thép được dựng lên từng đoạn, các khung chịu lực dần nối với nhau, còn nền đất được san phẳng và nén chặt dưới bàn tay đầy kinh nghiệm của Vương Hùng.
Vương Hùng đứng giữa công trường như một vị chỉ huy già dặn. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi mệnh lệnh của ông đều rõ ràng và chính xác. Khi Trịnh Khải định đặt một thanh thép lệch khỏi vị trí đánh dấu, Vương Hùng lập tức bước tới, dùng thước đo kiểm tra rồi yêu cầu điều chỉnh lại từng centimet. Giọng ông trầm và chắc như thép.
“Phần móng quyết định toàn bộ công trình. Chúng ta có thể tốn thêm mười phút hôm nay, nhưng sẽ tránh được hàng chục rắc rối sau này.”
Trịnh Khải lau mồ hôi trên trán, vừa chỉnh lại vị trí vừa cười nói rằng hắn chưa từng nghĩ đến ngày mình phải học cách dựng cột thép thay vì chỉ lo chiến đấu. Vương Hùng nhìn hắn rồi đáp rằng biết cách xây dựng cũng là một hình thức bảo vệ. Nếu có một căn cứ đủ vững chắc, mọi người sẽ bớt phải liều mạng ở bên ngoài.
Câu nói đó khiến Trịnh Khải im lặng vài giây. Sau đó, hắn gật đầu và làm việc nghiêm túc hơn.
Ở phía bên kia, Minh Quân chạy qua chạy lại giữa kho vật tư và công trường. Tuy cơ thể cậu chưa đủ khỏe để mang những thanh thép nặng, cậu vẫn cố gắng vận chuyển bu lông, dụng cụ và các bao vật liệu nhỏ. Khuôn mặt cậu lấm lem bụi xi măng, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng rực. Mỗi lần nhìn khung nhà lớn dần lên trước mắt, cậu đều có cảm giác như mình đang góp từng viên gạch để xây nên tương lai.
Tô Nhược Lan đứng cạnh một chiếc bàn gấp đặt ngay bên công trường. Trước mặt cô là cuốn sổ dày đặc chữ viết. Cô liên tục kiểm tra số lượng vật tư được sử dụng, đánh dấu tiến độ và tính toán những gì còn thiếu. Khi phát hiện số bu lông loại lớn đang giảm nhanh hơn dự kiến, cô lập tức nhắc Vương Hùng điều chỉnh cách lắp ghép để tiết kiệm. Sự xuất hiện của cô giúp toàn bộ công việc diễn ra trơn tru đến mức gần như không có bất kỳ sự lãng phí nào.
Phạm Văn Tùng cũng không hề nhàn rỗi. Ông chuẩn bị những bình nước thảo mộc mát lạnh và những phần thức ăn giàu năng lượng. Đến giữa trưa, khi mọi người tạm nghỉ, ông mang ra từng bát mì nóng với rau tươi và thịt thái mỏng. Mùi thơm lan khắp công trường, khiến ai nấy dù mệt mỏi đến đâu cũng cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn.
Hạ Vy vừa hỗ trợ thi công, vừa đảm nhận việc tuần tra quanh khu vực. Thỉnh thoảng, cô dừng lại quan sát các ngõ phố lân cận, bảo đảm rằng không có bất kỳ mối nguy nào tiến đến gần nhà hàng. Nhờ Thụ Vệ mở rộng tầm quan sát, mọi tín hiệu bất thường đều được Lâm An nhận biết gần như ngay lập tức. Điều đó giúp mọi người yên tâm tập trung vào công việc.
Lâm An đứng ở vị trí trung tâm, điều phối toàn bộ hoạt động. Khi nhìn khung thép đầu tiên đã được dựng lên, trong lòng cô xuất hiện cảm giác rất khó diễn tả. Những ngày đầu, cô chỉ lo tìm đủ thức ăn và tránh khỏi nguy hiểm. Còn bây giờ, trước mắt cô là một công trình thật sự đang dần thành hình bằng sức lực và niềm tin của tất cả mọi người.
Đến cuối ngày, phần khung chính của kho trung tâm đã hoàn thành gần một nửa. Những cột thép đứng vững chắc trên nền móng mới đổ, phản chiếu ánh hoàng hôn như những thanh kiếm khổng lồ dựng thẳng lên trời. Minh Quân đứng ở giữa công trường, ngẩng đầu nhìn khung nhà đang hình thành, vẻ mặt cậu vừa kinh ngạc vừa xúc động.
“Em không ngờ chúng ta có thể làm được nhiều như vậy chỉ trong một ngày.”
Trịnh Khải đặt thanh thép cuối cùng xuống đất, hơi thở hắn nặng nhọc nhưng trên môi là nụ cười thỏa mãn.
“Ngày đầu tiên tôi đến đây, tôi còn không chắc mình sống được bao lâu. Bây giờ, chúng ta đang xây cả một căn cứ.”
Hạ Vy lau lớp bụi trên tay, ánh mắt cô lướt qua khung nhà đang dựng dở. Giọng cô trầm và chậm hơn thường lệ.
“Điều quan trọng nhất không phải công trình này lớn đến đâu. Điều quan trọng là chúng ta đã thật sự có một nơi để cùng nhau xây dựng.”
Vương Hùng đứng lặng một lúc trước nền móng đã hoàn thiện. Đôi mắt ông ánh lên niềm tự hào của một người thợ nhìn thấy công trình đầu tiên của mình sau nhiều năm. Ông nói rằng nếu tiến độ tiếp tục như thế này, chỉ cần thêm hai ngày nữa, kho trung tâm sẽ hoàn thành.
Trong đầu Lâm An, hệ thống đột ngột phát ra thông báo.
Tiến độ xây dựng Kho Trung Tâm: 52%.
Tinh thần tập thể tăng mạnh.
Hiệu suất lao động được cải thiện.
Dự kiến mở khóa Nhà Hàng Cấp 3 sau khi công trình hoàn tất.
Vương Hùng với vẻ tự hào lặng lẽ.
Tô Nhược Lan với cuốn sổ luôn được ghi chép tỉ mỉ.
Phạm Văn Tùng với những bữa ăn giữ cho mọi người đủ sức.
Minh Quân với niềm háo hức không bao giờ cạn.
Cô nhận ra rằng công trình trước mắt không chỉ được dựng bằng thép, xi măng và gỗ.
Nó được dựng bằng lòng tin.
Bằng sự đoàn kết.
Và bằng quyết tâm cùng nhau tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn.
Khi mặt trời lặn hẳn sau đường chân trời, những cột thép đầu tiên của kho trung tâm vẫn đứng sừng sững trong ánh đèn vừa được bật lên từ chiếc máy phát điện mới sửa xong.
Ánh sáng ấy không quá mạnh.
Nhưng giữa thế giới đầy bóng tối, nó giống như một ngọn lửa âm thầm mà kiên định.
Một ngọn lửa báo hiệu rằng nơi này không còn chỉ cố gắng tồn tại.
Nơi này đang thật sự lớn lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

