Buổi sáng hôm đó, bầu trời vẫn phủ một lớp mây xám nhạt, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những tòa nhà đổ nát và rơi xuống mặt đường loang lổ những vệt sáng mờ. Không khí lạnh và khô, mang theo mùi bụi đất cùng hơi ẩm còn sót lại sau cơn mưa đêm trước. Lâm An dẫn đầu đoàn người rời khỏi nhà hàng với tâm trạng bình tĩnh nhưng quyết tâm hơn bất kỳ chuyến đi nào trước đây. Cô hiểu rất rõ rằng mục tiêu của ngày hôm nay không chỉ là thu thập thêm vài món vật tư như thường lệ. Nếu thành công, họ sẽ có đủ vật liệu để xây dựng kho trung tâm và khu nghỉ ngơi, từ đó biến nhà hàng thành một căn cứ thực sự.
Trịnh Khải đi phía trước như mọi khi. Tuy vết thương từ trận đấu với Lôi Cường vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, bước chân của hắn vẫn mạnh mẽ và ổn định. Món Canh Sinh Cơ mà Phạm Văn Tùng chuẩn bị vào buổi sáng đã giúp cơ thể hắn hồi phục nhanh hơn, khiến tinh thần hắn phấn chấn hơn hẳn. Trên tay hắn là thanh kim loại quen thuộc, ánh mắt hắn liên tục quét qua từng góc phố, từng cửa sổ vỡ và từng ngã rẽ tối tăm.
Hạ Vy đi phía sau Trịnh Khải. Cô cầm bản đồ đã được đánh dấu cẩn thận từ tối hôm trước. Mỗi khi cả nhóm đi qua một giao lộ, cô đều nhanh chóng đối chiếu với sơ đồ trong đầu để xác định hướng đi và những lối rút lui có thể sử dụng nếu tình huống bất ngờ xảy ra. Vương Hùng đẩy theo một chiếc xe kéo được gia cố chắc chắn. Chiếc xe này được chuẩn bị đặc biệt cho chuyến đi hôm nay, bởi mọi người đều hy vọng sẽ mang về số lượng lớn vật liệu xây dựng. Lâm An đi ở giữa đội hình, vừa quan sát xung quanh vừa duy trì kết nối với Thụ Vệ ở nhà hàng để nắm bắt tình hình chung.
Sau hơn một giờ di chuyển, khung cảnh phía trước dần thay đổi. Những dãy nhà dân nhường chỗ cho một khu công trình xây dựng dang dở. Các cột thép cao lớn dựng lên giữa nền trời u ám như bộ xương của một con quái vật khổng lồ. Những container công cụ nằm rải rác khắp khu vực, xung quanh là từng đống thép hình, gỗ cốp pha, bao xi măng và nhiều loại vật liệu vẫn còn được phủ bạt. Dù đã bị bỏ hoang từ lâu, nơi này vẫn lưu giữ một lượng tài nguyên khổng lồ.
Trịnh Khải lập tức siết chặt thanh kim loại trong tay. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. Hạ Vy cũng điều chỉnh vị trí, sẵn sàng phản ứng trong bất kỳ tình huống nào. Vương Hùng đặt chiếc xe kéo xuống và cầm chắc thanh gỗ gia cố quen thuộc.
Sau khi thống nhất ánh mắt với nhau, cả bốn người chậm rãi tiến vào khu công trình.
Mỗi bước chân của họ đều vang lên khe khẽ giữa không gian rộng lớn. Mùi thép gỉ, bụi xi măng và nước mưa cũ trộn lẫn trong không khí. Gió thổi qua những khung thép cao tầng, tạo ra âm thanh rền rĩ như tiếng than thở của một công trình bị lãng quên.
Khi cả nhóm đi sâu vào khoảng năm mươi mét, Hạ Vy bất ngờ giơ tay ra hiệu dừng lại. Cô chỉ về phía tầng ba của một tòa nhà chưa hoàn thiện và nói rằng cô vừa nhìn thấy chuyển động. Trịnh Khải vừa ngẩng đầu lên thì một tiếng gầm trầm thấp đột ngột vang lên từ phía bên trong công trình.
Âm thanh đó khiến cả không gian như rung nhẹ.
Ngay sau đó, nhiều bóng đen đồng loạt xuất hiện từ sau các đống vật liệu. Đó là những sinh vật biến dị có thân hình thấp hơn con quái vật mà họ từng gặp ở kho hạt giống, nhưng số lượng lại đông hơn rất nhiều. Mỗi con đều có lớp da xám đục, đôi mắt đục ngầu và những móng vuốt sắc nhọn. Chúng di chuyển bằng cả tay lẫn chân, phát ra những tiếng gầm gừ đầy đe dọa.
Trịnh Khải hạ thấp trọng tâm, ánh mắt hắn lạnh hẳn đi. Hắn nói với giọng căng thẳng rằng đàn sinh vật này rõ ràng đang chiếm giữ khu vực này như lãnh địa của riêng chúng. Hạ Vy lùi về vị trí thuận lợi để bảo vệ sườn phải. Cô nói rằng số lượng của chúng ít nhất cũng hơn mười con. Vương Hùng đứng sát bên chiếc xe kéo, vai ông vững như một bức tường, sẵn sàng chặn bất kỳ con nào lọt qua tuyến đầu.
Lâm An nhìn lướt qua toàn bộ chiến trường. Nếu cô ra lệnh rút lui ngay lúc này, cả nhóm vẫn có thể rời đi an toàn. Nhưng nếu họ vượt qua được đàn sinh vật này, toàn bộ số vật liệu quý giá trước mắt sẽ thuộc về họ.
Trong đầu cô, hệ thống lập tức hiện lên thông báo.
Phát hiện cụm mục tiêu bảo vệ tài nguyên.
Tiêu diệt hoặc đánh lui sẽ tăng đáng kể tiến độ nhiệm vụ.
Lâm An hít sâu một hơi. Cô nhìn Trịnh Khải, Hạ Vy và Vương Hùng. Trong ánh mắt của cả ba, cô không nhìn thấy sự do dự. Thay vào đó, cô chỉ thấy quyết tâm và niềm tin tuyệt đối.
Giọng nói của cô vang lên bình tĩnh nhưng dứt khoát giữa không gian lạnh lẽo của khu công trình.
“Chúng ta không rút lui. Số vật liệu này nhất định phải mang về.”
Trịnh Khải nhếch môi cười, ánh mắt hắn sắc như lưỡi dao.
“Tôi cũng nghĩ như vậy.”
Hạ Vy siết chặt con dao trong tay rồi nói rằng cô sẽ giữ đội hình như cũ. Vương Hùng gật đầu chắc chắn, ông nói rằng dù thế nào ông cũng sẽ đưa xe vật tư trở về nhà hàng.
Phía trước họ, đàn sinh vật biến dị bắt đầu tản ra, từng bước tiến đến gần hơn. Tiếng móng vuốt cào trên nền bê tông vang lên sắc lạnh. Gió thổi qua các khung thép cao tầng, tạo thành âm thanh rền rĩ như một bản nhạc báo hiệu trận chiến.
Giữa khu công trình hoang tàn, bốn con người đứng thành một hàng vững chắc.
Phía sau họ là căn cứ đang chờ được xây dựng.
Phía trước họ là thử thách đầu tiên trên con đường mở rộng lãnh địa.
Và lần này, họ chiến đấu không chỉ để sinh tồn.
Họ chiến đấu để xây dựng tương lai.
Con sinh vật biến dị đứng đầu bất ngờ ngẩng cao đầu rồi phát ra một tiếng gầm chói tai. Âm thanh ấy vang vọng giữa những khung thép trống rỗng, khiến cả đàn phía sau đồng loạt lao tới như một dòng nước đen cuồn cuộn. Những móng vuốt sắc nhọn cào lên nền bê tông tóe ra từng tia lửa nhỏ. Không khí vốn im lặng của khu công trình trong nháy mắt biến thành chiến trường thực sự.
Trịnh Khải là người đầu tiên xông lên. Hắn đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình lao về phía trước như một mũi tên. Thanh kim loại trong tay hắn quét ngang, đánh thẳng vào đầu con sinh vật dẫn đầu. Tiếng va chạm nặng nề vang lên. Hộp sọ của con quái vật lệch hẳn sang một bên, thân hình nó lảo đảo rồi ngã xuống nền bê tông. Nhưng Trịnh Khải không dừng lại. Ngay khi con thứ hai bổ nhào tới, hắn xoay người né tránh rồi thúc mạnh đầu gối vào ngực nó, sau đó giáng thêm một cú đánh khiến nó bật ngược ra phía sau.
Ở cánh phải, Hạ Vy di chuyển nhanh đến mức gần như chỉ để lại những cái bóng mờ. Cô không đối đầu trực diện mà liên tục lách qua những khoảng trống nhỏ nhất. Mỗi lần lưỡi dao của cô lóe lên, một tiếng gầm đau đớn lại vang lên. Cô nhắm chính xác vào cổ, khớp chân và hốc mắt của đối phương, khiến từng con sinh vật mất khả năng chiến đấu chỉ sau vài động tác gọn gàng.
Vương Hùng giữ vững vị trí phía sau như một bức tường thành. Một con biến dị thấp người cố lách qua đội hình để lao đến chiếc xe kéo. Ông không hề lùi lại. Khi con quái vật vừa vươn móng vuốt tới, Vương Hùng dồn toàn bộ sức lực vào thanh gỗ trong tay và quật ngang thật mạnh. Cú đánh chính xác khiến xương hàm của nó vỡ vụn, cơ thể nó bị hất sang một bên rồi nằm bất động.
Lâm An không lao lên ngay từ đầu. Cô đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt tỉnh táo theo dõi toàn bộ chiến trường. Thông qua hệ thống và kết nối với Thụ Vệ, cô nhanh chóng nhận ra những điểm yếu trong cách đàn sinh vật di chuyển. Chúng không tấn công hoàn toàn hỗn loạn, mà liên tục cố chia cắt đội hình của họ.
“Trịnh Khải, lùi nửa bước sang trái! Hạ Vy, có hai con đang vòng ra sau cô!”
Giọng nói của Lâm An vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm gừ và tiếng kim loại va chạm. Mỗi lời nhắc của cô đều chính xác đến từng khoảnh khắc.
Trịnh Khải lập tức lùi sang trái đúng như cô nói. Một con biến dị vừa lao tới đã va vào thanh thép phía sau, tạo ra một khoảng trống để hắn phản công. Hạ Vy xoay người đúng lúc, lưỡi dao trong tay cô đâm thẳng vào mắt con quái vật đang định tập kích từ phía sau.
Trận chiến kéo dài chưa đầy mười phút, nhưng cường độ dữ dội khiến ai cũng thở dốc.
Trịnh Khải vừa đánh bật một con sinh vật thì bất ngờ nghe thấy tiếng gió rít phía trên đầu. Hắn ngẩng lên và nhìn thấy một bóng đen to lớn từ tầng hai đang nhảy xuống.
“Cẩn thận!” Hạ Vy lập tức hét lên.
Một con sinh vật biến dị cao gần ba mét đập mạnh xuống nền bê tông. Cú tiếp đất khiến bụi xi măng tung mù mịt. Cơ thể nó phủ đầy những mảng cơ bắp vặn xoắn, hai cánh tay dài gần chạm đất và đôi mắt đỏ sẫm ánh lên vẻ hung dữ khác hẳn những con còn lại.
Những con sinh vật nhỏ xung quanh đồng loạt lùi ra phía sau.
Rõ ràng đây mới là thủ lĩnh thật sự của đàn quái vật.
Trong đầu Lâm An, hệ thống lập tức phát ra cảnh báo.
Phát hiện mục tiêu tinh anh.
Mức nguy hiểm: Cao.
Tiêu diệt mục tiêu sẽ nhận phần thưởng đặc biệt.
Con quái vật tinh anh gầm lên, âm thanh trầm đục khiến ngực mọi người như bị rung chuyển. Nó không tấn công ngay mà nhìn chằm chằm vào Lâm An, như thể bản năng của nó đã nhận ra ai mới là trung tâm của đội ngũ này.
Trịnh Khải bước lên chắn trước mặt cô. Hơi thở hắn dồn dập nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định.
“Con này để tôi.”
Lâm An lắc đầu, giọng cô bình tĩnh nhưng dứt khoát.
“Không. Chúng ta cùng đánh.”
Hạ Vy nhanh chóng di chuyển sang bên phải để tạo thế gọng kìm. Vương Hùng tiến lên phía sau Trịnh Khải, siết chặt thanh gỗ đến nổi gân xanh trên mu bàn tay.
Con quái vật tinh anh gầm thêm một tiếng rồi đạp mạnh xuống đất. Thân hình khổng lồ của nó lao về phía họ với tốc độ đáng sợ.
Giữa khu công trình bỏ hoang, tiếng gió rít qua khung thép, tiếng bước chân nặng nề và nhịp tim dồn dập của mọi người hòa vào nhau.
Khoảnh khắc quyết định đã đến.
Nếu họ đánh bại được thủ lĩnh này, toàn bộ khu vật liệu sẽ thuộc về họ.
Nếu thất bại, mọi nỗ lực xây dựng căn cứ sẽ bị trì hoãn không biết đến bao lâu.
Lâm An siết chặt con dao trong tay, ánh mắt cô sáng lên đầy quyết tâm.
“Giữ vững đội hình!”
Và ngay giây tiếp theo, trận chiến thực sự mới bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

