Sáng hôm sau, nhà hàng thức dậy trong một bầu không khí hoàn toàn khác. Nếu trước đây mọi công việc đều được thực hiện dựa vào sự phối hợp tự nhiên giữa các thành viên, thì giờ đây toàn bộ nơi này đã vận hành như một cỗ máy được lắp ghép hoàn chỉnh. Tô Nhược Lan dậy từ rất sớm. Cô đứng trước quầy, cẩn thận treo lên một tấm bảng phân công được viết nắn nót và rõ ràng. Trên bảng, cô ghi chi tiết nhiệm vụ của từng người, từ lịch trực cửa, lịch kiểm kê kho vật tư, lịch chăm sóc khu trồng trọt cho đến kế hoạch ra ngoài thu thập nguyên liệu và vật liệu xây dựng.
Minh Quân là người đầu tiên chạy đến xem. Cậu đứng trước bảng phân công rất lâu, đọc đi đọc lại tên mình trong mục “Hỗ trợ kho vật tư, học việc bếp và phụ trách ghi chép”. Đôi mắt cậu sáng rực như trẻ con nhận được món quà yêu thích. Cậu quay sang nhìn Tô Nhược Lan rồi hỏi với giọng đầy phấn khích rằng từ hôm nay cậu có thể vừa học quản lý vừa học nấu ăn hay không. Tô Nhược Lan mỉm cười, ánh mắt cô dịu dàng nhưng vẫn giữ sự chuyên nghiệp. Cô nói rằng nếu cậu chăm chỉ, sau này cậu sẽ trở thành người hiểu rõ nhất cách nhà hàng này vận hành. Nghe vậy, Minh Quân lập tức đứng thẳng lưng hơn, vẻ mặt nghiêm túc đến mức Trịnh Khải cũng không nhịn được mà bật cười.
Trong căn bếp phía sau, Phạm Văn Tùng đã bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu từ lúc trời còn chưa sáng hẳn. Ông cẩn thận lựa từng bó rau vừa được thu hoạch từ khu trồng trọt trung cấp. Những chiếc lá xanh non vẫn còn đọng hơi nước, tỏa ra mùi thơm mát của đất và sự sống. Ông dùng ngón tay kiểm tra độ tươi của từng nguyên liệu, sau đó đặt chúng lên bàn chế biến theo một thứ tự gọn gàng. Khi nhìn thấy bảng phân công mới, ông hài lòng gật đầu. Ông nói rằng từ giờ ông có thể tập trung hoàn toàn vào việc nghiên cứu món ăn, bởi chuyện nguyên liệu và kho vật tư đã có người quản lý bài bản.
Ở phía ngoài, Trịnh Khải và Hạ Vy tiếp tục nhiệm vụ tuần tra quanh nhà hàng. Sau trận đấu với Lôi Cường, toàn bộ khu vực đã thay đổi rõ rệt. Những người sống sót khi đi ngang qua đều tự động giữ khoảng cách với lớp dây leo trước cửa. Không còn ai dám tụ tập gần để dò xét hay thử thách. Trịnh Khải đứng giữa con phố yên tĩnh hơn trước, đưa mắt nhìn khắp xung quanh rồi nói với Hạ Vy rằng lần đầu tiên hắn cảm thấy nơi này thật sự giống một lãnh địa thuộc về họ. Hạ Vy đứng cạnh hắn, ánh mắt cô vẫn bình tĩnh và sắc bén như thường lệ. Cô nói rằng sự yên ổn này không phải do may mắn mang lại, mà là kết quả của tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng và bảo vệ.
Bên trong nhà hàng, Vương Hùng tiếp tục công việc gia cố cơ sở vật chất. Ông trải bản vẽ tự tay phác thảo lên mặt bàn, chỉ cho Lâm An xem kế hoạch mở rộng khu vực phía sau. Trong bản vẽ của ông, một nhà kho riêng biệt sẽ được xây dựng để lưu trữ vật tư, còn bên cạnh đó là khu nghỉ ngơi dành cho các thành viên. Vương Hùng giải thích rằng số lượng người trong nhà hàng ngày càng nhiều, nếu vẫn sử dụng không gian cũ thì sớm muộn gì cũng trở nên chật chội. Lâm An nhìn những nét vẽ tuy đơn giản nhưng đầy tính toán, rồi khẽ gật đầu. Cô hiểu rằng một lãnh địa muốn phát triển bền vững không thể chỉ dựa vào thức ăn và phòng thủ, mà còn cần một nền tảng hạ tầng vững chắc.
Buổi trưa hôm đó, khi nhà hàng đang đông khách hơn thường lệ, hệ thống trong đầu Lâm An bất ngờ vang lên.
Danh tiếng nhà hàng đạt ngưỡng mới.
Điều kiện mở rộng căn cứ đã hoàn thành.
Nhiệm vụ mới được kích hoạt.
Xây dựng Khu Kho Trung Tâm và Khu Nghỉ Ngơi Thành Viên.
Vương Hùng nghe thấy cuộc trò chuyện cũng bước tới. Ông đặt bàn tay chai sạn lên bản vẽ rồi nói rằng ông đã chuẩn bị sẵn kế hoạch sơ bộ. Nếu họ có đủ thép, gỗ và vật liệu gia cố, ông có thể bắt đầu thi công ngay lập tức. Phạm Văn Tùng đứng ở cửa bếp, nở nụ cười điềm đạm. Ông nói rằng nếu mọi người xây dựng thêm, ông cũng hy vọng có thể mở rộng căn bếp để thử nghiệm nhiều món ăn phức tạp hơn. Minh Quân lập tức giơ tay lên cao như học sinh trong lớp. Cậu nói rằng cậu sẵn sàng khuân vác mọi thứ, chỉ cần nhà hàng ngày càng tốt hơn.
Đúng lúc đó, Trịnh Khải và Hạ Vy từ ngoài bước vào. Khi nghe kế hoạch mới, Trịnh Khải nhếch môi cười. Hắn nói rằng xem ra họ lại chuẩn bị ra ngoài thu thập vật liệu. Hạ Vy đặt bản đồ xuống bàn, ánh mắt cô bình tĩnh nhưng kiên định. Cô nói rằng lần này mục tiêu rõ ràng hơn nhiều, bởi họ không còn chỉ tìm vật tư để sống sót, mà đang xây dựng nền móng cho tương lai.
Lâm An nhìn quanh căn phòng. Mỗi người đều đang đứng ở vị trí của mình, mang theo năng lực riêng và một niềm tin chung. Những con người từng xa lạ giờ đây đã thật sự trở thành một tập thể.
Cô đặt bản kế hoạch lên bàn, giọng nói của cô bình tĩnh nhưng đầy quyết tâm.
“Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu thu thập vật liệu xây dựng.”
Không một ai phản đối.
Trịnh Khải gật đầu đầu tiên. Hắn nói rằng hắn sẽ đi đầu như mọi khi. Hạ Vy nói rằng cô sẽ chuẩn bị lộ trình an toàn nhất. Vương Hùng liệt kê cụ thể số lượng thép, gỗ và dụng cụ cần thiết. Tô Nhược Lan nhanh chóng ghi chép từng hạng mục vào sổ. Phạm Văn Tùng nói rằng ông sẽ chuẩn bị thức ăn và nước uống cho cả chuyến đi. Minh Quân thì phấn khích đến mức gần như không thể đứng yên.
Đêm hôm đó, sau khi mọi người đã nghỉ ngơi, Lâm An một mình bước vào không gian hệ thống. Khu trồng trọt trung cấp vẫn xanh mướt và tràn đầy sinh khí. Những luống rau nối tiếp nhau như vô tận, cây ăn quả non đang lớn lên từng ngày, còn Thụ Vệ đứng sừng sững giữa nhà kính như một người gác cổng trung thành.
Lâm An đứng giữa khu vườn, lặng lẽ cảm nhận sự ổn định mà nơi này mang lại.
Những ngày đầu, cô chỉ mong có đủ thức ăn để sống sót qua từng ngày.
Sau đó, cô cố gắng bảo vệ một quán ăn nhỏ khỏi những hiểm nguy bên ngoài.
Nhưng lúc này, mục tiêu của cô đã hoàn toàn thay đổi.
Cô không chỉ muốn tồn tại.
Cô muốn xây dựng một nơi có trật tự, có công bằng và có hy vọng.
Một nơi mà mỗi người đều có thể tìm thấy vị trí của mình.
Một nơi mà giữa tận thế, con người vẫn có thể sống như con người.
Ngoài kia, thế giới vẫn chìm trong hỗn loạn và tranh đoạt.
Nhưng bên trong lớp dây leo xanh thẫm đang khẽ rung trong gió, một căn cứ thực sự đã bắt đầu hình thành.
Và từ ngày mai trở đi…
Nhà hàng của Lâm An sẽ không còn phát triển từng bước chậm rãi nữa.
Nó sẽ tăng tốc.
Bên trong không gian hệ thống, Lâm An đứng lặng hồi lâu giữa khu trồng trọt đang tỏa ra sức sống dồi dào. Những hàng rau xanh mướt trải dài trong làn sương mỏng, cây ăn quả non đung đưa dưới mái kính, còn Thụ Vệ sừng sững như một người bảo hộ im lặng. Ánh sáng xanh dịu phủ lên gương mặt cô, khiến mọi suy nghĩ trong lòng trở nên rõ ràng hơn. Cô đưa tay chạm vào thân cây Thụ Vệ, lập tức cảm nhận được một luồng ý thức mạnh mẽ truyền tới. Thông qua kết nối đó, cô thấy toàn bộ nhà hàng như một cơ thể sống đang vận hành nhịp nhàng. Mỗi người, mỗi căn phòng, mỗi luống đất đều đang góp phần tạo nên một chỉnh thể ngày càng hoàn thiện.
Đúng lúc ấy, hệ thống lại phát ra một thông báo mới.
Phát hiện khu vực chứa lượng lớn vật liệu xây dựng.
Khoảng cách: 3,2 km về phía tây bắc.
Loại tài nguyên: Thép, xi măng, gỗ, công cụ cơ khí.
Độ nguy hiểm: Trung bình đến cao.
Khuyến nghị tổ đội tối thiểu ba người.
Lâm An nhìn dòng thông báo một lúc lâu. Đây không chỉ là một gợi ý, mà gần như là một con đường được hệ thống chỉ sẵn. Nếu họ thành công trong chuyến đi ngày mai, kho trung tâm và khu nghỉ ngơi sẽ không còn là bản vẽ trên giấy, mà sẽ trở thành công trình thực sự.
Khi Lâm An rời khỏi không gian hệ thống, trời đã gần sáng. Cô bước ra quầy chính và thấy Tô Nhược Lan vẫn còn thức. Cô gái trẻ đang ngồi bên bàn, dưới ánh đèn vàng nhạt, trước mặt là cuốn sổ ghi chép kín đặc những con số và kế hoạch. Khi nghe tiếng bước chân, Tô Nhược Lan ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vẫn tỉnh táo dù đã làm việc gần như suốt đêm.
“Cô vẫn chưa ngủ sao?” Lâm An hỏi.
Tô Nhược Lan khép cuốn sổ lại rồi mỉm cười. “Tôi muốn hoàn thiện kế hoạch trước khi mọi người xuất phát. Nếu chuyến đi ngày mai thuận lợi, chúng ta có thể bắt đầu xây dựng ngay mà không mất thời gian chuẩn bị.”
Lâm An bước tới ngồi đối diện. Cô nhìn những trang giấy đầy ghi chú rồi hỏi Tô Nhược Lan có thấy mệt không. Tô Nhược Lan lắc đầu, giọng cô điềm tĩnh nhưng chân thành. “Tôi đã lang thang quá lâu mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Bây giờ, mỗi việc tôi làm đều giúp nơi này mạnh hơn. Cảm giác đó khiến tôi không thấy mệt.”
Lâm An nhìn cô thật lâu. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp hiếm hoi. Từ khi mạt thế bắt đầu, cô đã quen với việc tự mình đưa ra quyết định và gánh vác mọi thứ. Nhưng giờ đây, cô không còn đơn độc nữa.
Khi mặt trời vừa ló rạng, cả nhà hàng lần lượt thức dậy.
Trịnh Khải bước ra với cánh tay vẫn còn hơi đau nhưng ánh mắt tràn đầy tinh thần chiến đấu. Hắn nhìn thấy Tô Nhược Lan và Lâm An vẫn đang ngồi trước bàn thì nhướng mày hỏi hai người có định thức trắng đêm để lập kế hoạch xây dựng cả một thành phố hay không. Tô Nhược Lan bật cười, còn Lâm An hiếm hoi cũng khẽ cong khóe môi.
Phạm Văn Tùng đã chuẩn bị sẵn bữa sáng nóng hổi. Ông đặt từng bát mì lên bàn, mùi thơm của nước dùng lan khắp căn phòng, khiến ai cũng cảm thấy tràn đầy năng lượng. Hạ Vy ăn rất nhanh nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Cô vừa xem lại bản đồ vừa nói rằng tuyến đường đến khu vật liệu có vài ngã rẽ hẹp, nếu xảy ra bất ngờ họ cần rút lui đúng hướng. Vương Hùng nghe xong liền bổ sung rằng nếu tìm được công cụ cơ khí nguyên vẹn, ông có thể rút ngắn thời gian xây dựng gần một nửa.
Minh Quân ngồi giữa mọi người, vẻ mặt vừa háo hức vừa lo lắng. Cậu hỏi liệu lần này có thể đi cùng để phụ giúp hay không. Trịnh Khải lập tức nhìn sang Lâm An, rõ ràng muốn biết quyết định của cô.
Lâm An im lặng vài giây rồi nhìn thẳng vào Minh Quân. Giọng cô bình tĩnh nhưng không thiếu sự tin tưởng. “Lần này em sẽ ở lại cùng chị Nhược Lan và ông Phạm. Em cần học cách quản lý kho và tiếp nhận vật liệu. Công việc đó quan trọng không kém việc ra ngoài.”
Minh Quân hơi thất vọng, nhưng sau khi nghe hết, cậu nhanh chóng gật đầu. Cậu hiểu rằng Lâm An không xem cậu là người yếu hơn, mà đang giao cho cậu một nhiệm vụ thực sự.
Sau bữa sáng, đội ra ngoài được xác định gồm Lâm An, Trịnh Khải, Hạ Vy và Vương Hùng. Tô Nhược Lan ở lại điều phối nhà hàng. Phạm Văn Tùng phụ trách căn bếp. Minh Quân hỗ trợ kiểm kê và chuẩn bị không gian lưu trữ.
Trước khi rời đi, Lâm An đứng trước lớp dây leo đang khẽ lay động. Cô đặt tay lên một chiếc lá, cảm nhận rõ sự kết nối với Thụ Vệ và toàn bộ hệ thống phòng thủ. Trong đầu cô, mạng lưới quan sát mở rộng ra khắp khu vực xung quanh, giống như lãnh địa này đang tiễn cô lên đường.
Trịnh Khải đứng bên cạnh, hắn siết lại quai ba lô rồi nói với nụ cười nửa miệng quen thuộc. “Chúng ta đi lấy vật liệu xây dựng, nhưng nghe cách mọi người chuẩn bị, tôi có cảm giác như sắp đi dựng cả một pháo đài.”
Hạ Vy liếc hắn một cái. “Nếu anh tiếp tục chủ quan, pháo đài sẽ thiếu người canh cửa.”
Trịnh Khải bật cười, còn Vương Hùng chậm rãi bước lên trước. Ông nhìn lớp dây leo rồi nói bằng giọng trầm chắc. “Ngày hôm nay sẽ quyết định tốc độ phát triển của nơi này trong thời gian tới.”
Lâm An nhìn ba người bên cạnh, rồi quay đầu nhìn vào trong quán. Tô Nhược Lan đang đứng trước quầy với cuốn sổ trong tay. Phạm Văn Tùng đứng ở cửa bếp. Minh Quân vẫy tay với vẻ đầy quyết tâm.
Khung cảnh ấy khiến trong lòng cô xuất hiện một cảm giác mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đây không còn là một quán ăn nhỏ do cô đơn độc chống đỡ.
Đây là một căn cứ.
Một mái nhà.
Một nơi mà nhiều người đang cùng nhau bảo vệ.
Lâm An bước lên trước, giọng cô bình tĩnh nhưng dứt khoát.
“Xuất phát.”
Lớp dây leo chậm rãi tách sang hai bên.
Bốn người bước ra khỏi nhà hàng.
Phía sau họ, cánh cổng xanh khép lại, bảo vệ những gì họ đã dày công xây dựng.
Phía trước họ, con đường dẫn đến khu vật liệu mở ra giữa thế giới hoang tàn.
Và cùng với chuyến đi này…
Quá trình xây dựng căn cứ thực sự sẽ chính thức bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)