Buổi sáng đầu tiên sau khi Phạm Văn Tùng gia nhập nhà hàng mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Trước đây, căn bếp của Lâm An luôn sạch sẽ và ngăn nắp, nhưng vẫn mang dáng dấp của một khu chế biến tạm thời giữa thời mạt thế. Còn hôm nay, ngay từ khi mặt trời vừa lên, không khí trong bếp đã trở nên sống động hơn. Tiếng dao chạm nhẹ vào thớt, tiếng nước chảy đều đặn và mùi hương nguyên liệu tươi mới lan khắp không gian, tạo nên cảm giác ấm áp hiếm có giữa thế giới đầy hỗn loạn.
Phạm Văn Tùng đứng trước quầy bếp trong bộ đồng phục cũ đã được giặt sạch sẽ. Động tác của ông không hề vội vàng, nhưng từng cử động đều gọn gàng và chính xác. Ông chọn những loại rau vừa thu hoạch từ khu trồng trọt trung cấp, cẩn thận kiểm tra độ tươi, độ giòn và hương thơm của từng lá. Sau đó, ông lấy ra một ít thịt biến dị đã được xử lý từ trước, vài loại gia vị còn sót lại và bắt đầu chế biến.
Minh Quân đứng bên cạnh, mắt cậu sáng lên như trẻ con được xem một màn biểu diễn kỳ diệu. Cậu chăm chú nhìn từng thao tác của Phạm Văn Tùng, từ cách ông cầm dao, cách điều chỉnh lửa cho đến cách nêm nếm. Trịnh Khải ngồi tựa vào cửa bếp, cánh tay vẫn còn băng bó nhưng ánh mắt hắn cũng không giấu được sự tò mò. Hạ Vy khoanh tay đứng cạnh quầy, vẻ mặt cô bình tĩnh như thường lệ nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại dõi theo từng động tác của vị bếp trưởng mới. Vương Hùng ngồi gần cửa sổ, đôi môi ông khẽ cong lên như thể đã rất lâu rồi mới được chứng kiến một căn bếp vận hành đúng nghĩa.
Khoảng một giờ sau, Phạm Văn Tùng đặt món ăn đầu tiên lên bàn.
Đó là một tô canh rau xanh trong vắt, vài lát thịt được cắt đều nhau, màu sắc hài hòa và mùi thơm nhẹ nhưng lan rất xa. Chỉ nhìn thôi cũng khiến mọi người bất giác im lặng.
Phạm Văn Tùng lau tay rồi nói bằng giọng điềm tĩnh rằng đây chỉ là món thử nghiệm đầu tiên, nguyên liệu còn hạn chế nên ông chưa thể phát huy hết khả năng. Minh Quân là người nuốt nước bọt rõ nhất. Cậu nhìn Lâm An bằng ánh mắt mong đợi.
Lâm An gật đầu.
“Ăn thử đi.”
Minh Quân là người đầu tiên cầm muỗng. Chỉ sau một ngụm, cậu gần như mở to mắt.
“Ngon quá!”
Giọng cậu vang lên đầy kinh ngạc, không hề có chút khoa trương.
Trịnh Khải bán tín bán nghi cầm muỗng lên. Hắn nếm thử một miếng, rồi im lặng vài giây. Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn Phạm Văn Tùng.
“Tôi hiểu vì sao ông từng làm bếp trưởng.”
Hạ Vy cũng nếm thử. Vẻ mặt vốn luôn lạnh lùng của cô hiếm hoi dịu xuống. Cô đặt muỗng xuống và nói rằng món ăn này không chỉ ngon hơn, mà còn khiến cơ thể cô có cảm giác ấm lên rất rõ rệt. Vương Hùng chậm rãi thưởng thức, đôi mắt ông ánh lên sự xúc động. Ông nói rằng đã rất lâu rồi ông mới ăn được một bữa cơm khiến ông nhớ đến cuộc sống bình thường trước đây.
Lâm An nếm thử sau cùng.
Ngay khi hương vị lan trên đầu lưỡi, hệ thống trong đầu cô lập tức phát ra thông báo.
Thực Đơn Đặc Biệt kích hoạt thành công.
Món ăn: Canh Sinh Cơ.
Hiệu quả: Tăng tốc độ hồi phục thể lực và tinh thần trong thời gian ngắn.
Giá trị giao dịch tăng 300%.
Ánh mắt Lâm An khẽ thay đổi.
Cô nhìn Phạm Văn Tùng và lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng ý nghĩa của việc tuyển dụng nhân sự chuyên môn. Cùng một loại nguyên liệu, nhưng dưới tay vị đầu bếp này, giá trị đã được nâng lên gấp nhiều lần.
Buổi trưa hôm đó, nhà hàng mở bán món đầu tiên trong thực đơn đặc biệt.
Tin tức lan đi nhanh hơn dự kiến.
Những người từng đến giao dịch trước đây đều cảm nhận rõ sự khác biệt chỉ sau một bữa ăn. Có người nói rằng sau khi dùng món canh, cơ thể đỡ mệt mỏi hơn hẳn. Có người cho biết vết thương nhỏ trên tay hồi phục nhanh hơn bình thường. Cũng có người khẳng định rằng chỉ riêng cảm giác được ăn một món ăn đúng nghĩa đã khiến tinh thần của họ ổn định hơn rất nhiều.
Đến chiều, hàng người chờ trước cửa dài hơn thường lệ.
Không còn ai xem nhà hàng chỉ là nơi đổi lấy thức ăn.
Nó đã trở thành nơi cung cấp những món ăn có giá trị thực sự.
Danh tiếng của nhà hàng lại tăng thêm một bậc.
Tuy nhiên, điều khiến Lâm An chú ý nhất không phải số lượng khách tăng lên, mà là một vị khách đặc biệt xuất hiện vào cuối ngày.
Khi mặt trời sắp lặn, Thụ Vệ gửi đến một tín hiệu khác thường.
Một người đang tiến đến một mình.
Không có ý định thù địch.
Độ tương thích cao với chức năng quản lý.
Lâm An lập tức ngẩng đầu.
Ngay sau đó, lớp dây leo chậm rãi tách ra.
Một cô gái trẻ bước vào.
Cô khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người mảnh mai, mái tóc buộc gọn phía sau. Bộ quần áo tuy đã cũ nhưng được giữ sạch sẽ. Điều nổi bật nhất là ánh mắt của cô. Trong hoàn cảnh mạt thế hỗn loạn, ánh mắt ấy vẫn giữ được sự tỉnh táo và điềm tĩnh hiếm thấy.
Cô gái dừng lại trước quầy, đưa mắt nhìn quanh nhà hàng với vẻ đánh giá chuyên nghiệp. Sau vài giây, cô gật đầu như vừa xác nhận điều gì đó.
“Tôi tên là Tô Nhược Lan,” cô nói bằng giọng rõ ràng. “Trước đây tôi phụ trách quản lý vận hành cho một chuỗi nhà hàng.”
Minh Quân lập tức mở to mắt. Trịnh Khải nhướng mày đầy ngạc nhiên. Hạ Vy và Vương Hùng cũng đưa mắt nhìn nhau.
Tô Nhược Lan nhìn thẳng vào Lâm An rồi nói tiếp.
Chức vụ đề xuất: Quản lý nhà hàng.
Độ tương thích: 97%.
Lâm An nhìn cô gái trước mặt.
Cô hiểu rất rõ.
Nếu Phạm Văn Tùng giúp nâng cao giá trị món ăn…
Thì Tô Nhược Lan sẽ giúp toàn bộ nhà hàng vận hành hiệu quả hơn.
Nhà hàng nhỏ bé ban đầu chỉ có một mình cô chống đỡ.
Giờ đây đã có đầu bếp chuyên nghiệp.
Và có thể sắp có thêm một người quản lý thực thụ.
Lâm An khẽ mỉm cười.
“Có lẽ cô đến đúng lúc.”
Tô Nhược Lan không lập tức thể hiện sự vui mừng khi nghe câu trả lời của Lâm An. Cô chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong ánh mắt bình tĩnh của cô hiện lên một tia nhẹ nhõm rất rõ ràng. Giữa thời mạt thế, việc tìm được một nơi có quy tắc, có trật tự và có tiềm năng phát triển không khác gì tìm được một ngọn đèn giữa biển sương mù. Còn đối với Lâm An, sự xuất hiện của Tô Nhược Lan giống như mảnh ghép mà nhà hàng đang thiếu.
Lâm An mời cô ngồi xuống bên chiếc bàn gần quầy. Phạm Văn Tùng nhanh chóng pha một cốc trà nóng từ lá bạc hà mới thu hoạch trong khu trồng trọt. Hương trà thanh mát lan tỏa, khiến không khí vốn nghiêm túc trở nên dịu hơn. Tô Nhược Lan nâng cốc trà, nếm thử một ngụm nhỏ rồi ánh mắt cô khẽ sáng lên. Là người từng làm việc trong ngành dịch vụ, cô lập tức nhận ra chất lượng của nguyên liệu này vượt xa những gì bình thường có thể tìm thấy giữa mạt thế.
Lâm An nhìn thẳng vào cô rồi hỏi về kinh nghiệm trước đây. Tô Nhược Lan trả lời rất ngắn gọn nhưng đầy đủ. Trước khi mọi thứ sụp đổ, cô từng phụ trách vận hành cho nhiều cửa hàng cùng lúc, quản lý kho, điều phối nhân sự, theo dõi doanh thu và xử lý sự cố. Sau khi mạt thế bắt đầu, cô đi theo một nhóm sống sót một thời gian nhưng cuối cùng rời đi vì không thể chấp nhận cách họ tranh giành tài nguyên và bỏ mặc người yếu hơn.
Trịnh Khải khoanh tay đứng bên cạnh, hắn nhìn cô gái trẻ với ánh mắt dò xét nhưng không mang ác ý. Hắn hỏi thẳng rằng điều gì khiến cô tin tưởng nơi này đến mức chủ động tìm đến. Tô Nhược Lan đặt cốc trà xuống, giọng cô bình tĩnh nhưng rất rõ ràng. Cô nói rằng một nơi thật sự đáng tin không nằm ở số lượng người hay vật tư, mà nằm ở cách mọi người đối xử với nhau và cách họ giữ quy tắc. Trên đường đến đây, cô đã nghe đủ nhiều câu chuyện. Người ta nói nhà hàng này giao dịch công bằng, bảo vệ người bên trong và không lợi dụng kẻ yếu. Chỉ riêng điều đó đã đủ để cô đánh cược.
Hạ Vy vốn ít khi dễ dàng tin người, nhưng sau khi nghe xong, ánh mắt cô dịu lại đôi chút. Vương Hùng cũng gật đầu tán thành. Ông nói rằng người biết nhìn vào nguyên tắc thay vì chỉ nhìn vào lợi ích thường đáng để giữ lại.
Trong đầu Lâm An, hệ thống tiếp tục hiển thị dòng thông báo xác nhận. Độ tương thích 97%. Khuyến nghị ký kết ngay.
Lâm An không kéo dài thêm. Cô nói rõ rằng nhà hàng này đang trong giai đoạn mở rộng, mọi việc đều thay đổi rất nhanh, khối lượng công việc lớn hơn những gì một người có thể tưởng tượng. Nếu Tô Nhược Lan ở lại, cô sẽ chịu trách nhiệm quản lý kho vật tư, điều phối giao dịch, xây dựng quy trình vận hành và hỗ trợ phân công nhân sự. Đồng thời, cô cũng sẽ trở thành một phần của lãnh địa này, phải tuân thủ các quy tắc như mọi người khác.
Tô Nhược Lan lắng nghe rất chăm chú. Khi Lâm An nói xong, cô không do dự mà trả lời ngay.
“Tôi đồng ý.”
Ngay khoảnh khắc ấy, hệ thống hoàn tất xác nhận.
Tuyển dụng thành công.
Nhân viên chuyên môn thứ hai đã gia nhập.
Hiệu quả quản lý tăng mạnh.
Mở khóa chức năng: Kho Vật Tư Chuẩn Hóa, Quy Trình Giao Dịch, Phân Quyền Nhân Sự.
Một luồng cảm giác mới lan qua ý thức của Lâm An. Hàng loạt thông tin trước đây phải tự ghi nhớ trong đầu giờ đây được hệ thống hóa rõ ràng hơn. Số lượng hạt giống, lõi biến dị, nguyên liệu tươi, dụng cụ và vật tư xây dựng đều được phân loại tự động. Các công việc trong ngày cũng có thể được giao cho từng người cụ thể thay vì xử lý theo cảm tính.
Tô Nhược Lan như cũng cảm nhận được điều gì đó. Cô ngẩng đầu nhìn Lâm An, ánh mắt cô ánh lên sự kinh ngạc rất nhẹ, nhưng thay vì đặt câu hỏi, cô chỉ hít sâu một hơi rồi mỉm cười.
“Vậy thì chúng ta bắt đầu luôn nhé.”
Câu nói của cô khiến Minh Quân bật cười. Cậu nói rằng chị Nhược Lan còn chưa kịp nghỉ ngơi đã muốn làm việc. Tô Nhược Lan quay sang nhìn cậu, nụ cười trên môi cô mang theo vẻ chuyên nghiệp rất tự nhiên.
“Nếu đã nhìn thấy một hệ thống có thể vận hành tốt hơn, tôi sẽ rất khó ngồi yên.”
Chưa đầy một giờ sau, toàn bộ nhà hàng bắt đầu thay đổi.
Tô Nhược Lan cùng Minh Quân kiểm kê lại kho vật tư. Cô phân loại hạt giống theo nhóm, ghi chú rõ mức độ quý hiếm và ưu tiên sử dụng. Cô sắp xếp riêng lõi biến dị, nguyên liệu tươi, thực phẩm chế biến sẵn và vật tư xây dựng. Những thứ trước đây tuy đã gọn gàng nhưng còn mang tính thủ công, giờ được tổ chức như một hệ thống thật sự.
Phạm Văn Tùng quan sát cách cô làm việc rồi gật đầu đầy hài lòng. Ông nói rằng từ giờ căn bếp của ông sẽ dễ vận hành hơn rất nhiều. Tô Nhược Lan trả lời rằng một căn bếp tốt cần nguyên liệu được cung cấp đúng lúc, đúng số lượng và đúng chất lượng. Hai người chỉ trao đổi vài câu ngắn ngủi, nhưng tất cả đều cảm nhận được họ hiểu nhau gần như ngay lập tức.
Trịnh Khải nhìn cảnh tượng đó rồi huých nhẹ vai Hạ Vy.
“Chúng ta vừa nhặt được hai người còn quý hơn cả mấy viên lõi biến dị.”
Hạ Vy hiếm hoi mỉm cười.
“Ít nhất từ giờ anh sẽ không phải lục tung kho để tìm một cuộn băng gạc.”
Vương Hùng ngồi bên cửa, ánh mắt ông nhìn khắp căn phòng với vẻ trầm ngâm nhưng ấm áp. Ông nói rằng nơi này ngày càng giống một thế giới thu nhỏ, nơi mỗi người đều có vị trí của riêng mình.
Đêm xuống, khi công việc tạm ổn định, Tô Nhược Lan mang đến cho Lâm An một cuốn sổ được ghi chép gọn gàng. Trong đó là bảng phân công sơ bộ, số lượng vật tư, mức tiêu hao nguyên liệu và đề xuất về lịch vận hành.
Lâm An lật từng trang.
Những dòng chữ rõ ràng và mạch lạc khiến cô nhận ra gánh nặng trên vai mình đã nhẹ đi đáng kể.
Tô Nhược Lan nhìn cô rồi nói bằng giọng điềm tĩnh.
“Cô không cần tự mình làm tất cả mọi thứ. Một lãnh địa muốn phát triển bền vững phải có hệ thống, và hệ thống chỉ vận hành tốt khi mỗi người đều làm tốt vai trò của mình.”
Lâm An khép cuốn sổ lại.
Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn quanh nhà hàng.
Trịnh Khải đang kiểm tra lớp phòng thủ ngoài cửa.
Hạ Vy chuẩn bị dụng cụ cho ngày mai.
Vương Hùng ngồi canh gác trong im lặng.
Minh Quân vẫn hào hứng học cách ghi chép từ Tô Nhược Lan.
Phạm Văn Tùng lau sạch bộ dao bếp của mình.
Khu trồng trọt trung cấp vẫn không ngừng sinh trưởng.
Thụ Vệ lặng lẽ quan sát toàn bộ khu vực.
Nhà hàng này đã không còn là một quán ăn đơn độc giữa thế giới hoang tàn.
Nó đã có người bảo vệ.
Có người chiến đấu.
Có đầu bếp.
Có quản lý.
Có hệ thống.
Và quan trọng nhất…
Có một nhóm người thật sự tin rằng nơi này đáng để xây dựng.
Lâm An đặt cuốn sổ xuống, ánh mắt cô sáng lên với sự bình tĩnh và chắc chắn hơn bao giờ hết.
Cô biết rất rõ.
Từ ngày mai trở đi…
Nhà hàng của cô sẽ không chỉ tiếp tục tồn tại.
Mà sẽ bắt đầu tăng tốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



