Sau khi Tần Liệt công khai tuyên bố công nhận nhà hàng là đối tác ngang hàng, bầu không khí trên con phố thay đổi một cách rõ rệt. Những người đứng quan sát từ xa không lập tức tản đi, nhưng ánh mắt của họ đã khác hoàn toàn. Nếu trước đây sự chú ý của họ pha lẫn tò mò, nghi ngờ và tính toán, thì giờ đây trong đó xuất hiện thêm một thứ rất rõ ràng: sự kính sợ. Không phải vì một lời nói đơn thuần, mà vì họ đã tận mắt chứng kiến hai điều. Thứ nhất, nhà hàng của Lâm An có hệ thống phòng thủ sống mà ngay cả những kẻ liều lĩnh cũng không dám xông vào. Thứ hai, người bảo vệ cửa của nhà hàng đã đánh bại Lôi Cường, chiến binh mạnh nhất dưới trướng Tần Liệt.
Trịnh Khải vẫn đứng giữa con phố, mồ hôi thấm đẫm lưng áo, cánh tay hắn đau nhức đến mức gần như không còn cảm giác. Nhưng khi nghe thấy lời tuyên bố của Tần Liệt, hắn mới thực sự thả lỏng. Thanh kim loại trong tay hắn hạ xuống, đôi chân cũng không còn căng cứng như trước. Lôi Cường từ từ đứng dậy, hắn nhặt chiếc rìu dưới đất, phủi bụi trên quần rồi nhìn Trịnh Khải bằng ánh mắt không còn chút đối đầu nào.
“Ngươi thắng bằng đầu óc, không chỉ bằng sức lực,” Lôi Cường nói chậm rãi. “Ta rất ít khi gặp người như vậy.”
Trịnh Khải lau mồ hôi trên trán rồi cười khàn khàn.
“Trước đây tôi chỉ biết lao vào đánh. Ở đây, tôi học được rằng nếu muốn bảo vệ một nơi, phải biết suy nghĩ.”
Lôi Cường gật đầu, sau đó đưa bàn tay to lớn của mình ra. Trịnh Khải hơi bất ngờ nhưng vẫn nắm lấy. Cái bắt tay ngắn ngủi ấy khép lại hoàn toàn cuộc đối đầu vừa rồi.
Tần Liệt bước tới gần lớp dây leo. Lần này, hắn không đứng như một kẻ thử thách mà như một người đã đưa ra quyết định. Hắn nhìn Lâm An, giọng nói trầm ổn và thẳng thắn.
“Tôi giữ lời. Từ hôm nay, bất kỳ ai nghe tên tôi đều sẽ biết rằng nơi này không phải mục tiêu để thử sức.”
Lâm An nhìn hắn, ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh.
“Và nhà hàng cũng sẽ giữ lời. Chúng tôi tôn trọng mọi thỏa thuận công bằng.”
Tần Liệt mỉm cười. Hắn không nói thêm, chỉ gật đầu rồi ra hiệu cho thuộc hạ rút lui. Lôi Cường bước theo sau, nhưng trước khi đi, hắn quay lại nhìn Trịnh Khải.
“Lần sau, nếu có dịp, tôi muốn đấu với ngươi thêm một trận.”
Trịnh Khải nhếch môi cười.
“Lần sau tôi sẽ không để anh đánh tôi đau như hôm nay.”
Lôi Cường bật cười lớn, rồi quay người rời đi.
Khi đoàn người của Tần Liệt khuất hẳn ở cuối phố, đám đông đứng quan sát cũng dần tản ra. Nhưng trước khi rời đi, rất nhiều người đều nhìn lại nhà hàng thêm một lần, như thể muốn ghi nhớ thật kỹ nơi này. Tin tức về trận đấu hôm nay chắc chắn sẽ lan đi khắp khu vực trước khi trời tối.
Lớp dây leo trước cửa chậm rãi khép lại.
Không khí bên trong quán cuối cùng cũng thả lỏng.
Minh Quân là người đầu tiên không kiềm chế được cảm xúc. Cậu gần như lao tới chỗ Trịnh Khải, giọng nói đầy phấn khích.
“Anh Khải, anh thắng thật rồi!”
Trịnh Khải vừa bước vào trong đã nhăn mặt vì cơn đau lan khắp cơ thể. Hắn đặt thanh kim loại xuống bàn rồi cười mệt mỏi.
“Nếu em còn vỗ mạnh vào vai anh như vậy, có khi anh lại thua lần nữa.”
Minh Quân đỏ mặt, vội vàng lùi lại. Hạ Vy bước đến, ánh mắt cô hiếm hoi mang theo sự tán thưởng rõ ràng.
“Hôm nay anh đánh rất tốt.”
Trịnh Khải ngẩng lên nhìn cô, hơi ngạc nhiên.
“Đây là lần đầu tiên cô khen tôi.”
Hạ Vy khẽ nhếch môi.
“Đừng quen quá.”
Vương Hùng chống thanh gỗ xuống nền nhà, gật đầu đầy hài lòng.
“Ngày hôm nay, cậu không chỉ thắng cho riêng mình.”
Trịnh Khải im lặng vài giây rồi nhìn về phía Lâm An.
“Không phải tôi thắng một mình.”
Lâm An không nói gì, nhưng ánh mắt cô dịu đi đôi chút.
Trong đầu cô, hệ thống đột ngột hiện lên thông báo.
Thông tin tiếp theo hiện ra ngay sau đó.
Có thể tuyển đầu bếp, quản lý, bảo vệ và nhân viên đặc biệt.
Ứng viên phù hợp sẽ được hệ thống đánh giá và ký kết.
Lâm An đọc xong, ánh mắt cô khẽ thay đổi.
Nhà hàng không chỉ đang mở rộng về vật tư và phòng thủ.
Mà bắt đầu có khả năng thu hút và tổ chức những con người có chuyên môn.
Điều đó có nghĩa là lãnh địa này sắp bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới.
Buổi chiều hôm đó, số người đến giao dịch tăng lên nhiều hơn hẳn mọi ngày. Không ai còn cố gắng mặc cả vô lý, cũng không ai dám lớn tiếng trước cửa. Những người từng lưỡng lự nay chủ động mang đến vật tư tốt hơn, từ hạt giống hiếm, lõi biến dị cho đến thông tin về các khu vực mới. Trật tự bên ngoài lớp dây leo gần như tự hình thành mà không cần ai nhắc nhở.
Đến cuối ngày, khi những vị khách cuối cùng rời đi, Lâm An bước vào khu bếp để kiểm tra khu trồng trọt. Trong nhà kính biến dị, Thụ Vệ đã vươn cao hơn, tán lá mở rộng như một mái vòm xanh sẫm. Thông qua mối liên kết, cô cảm nhận rõ rằng cả nhà hàng đang được bao phủ bởi một mạng lưới sinh khí ngày càng mạnh mẽ.
Hệ thống hiện lên một thông báo mới.
Phát hiện ứng viên chuyên môn phù hợp trong khu vực lân cận.
Khuyến nghị: chuẩn bị tiếp nhận nhân sự mới.
Lâm An nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Cô hiểu rất rõ.
Những thử thách lớn nhất có thể vừa qua đi.
Nhưng những thay đổi lớn hơn…
Mới chỉ bắt đầu.
Nhà hàng của cô đã có phòng thủ, có nông trại, có danh tiếng và có vị thế.
Giờ đây, nó sắp có thêm những con người đặc biệt.
Và cùng với họ…
Lãnh địa nhỏ bé này sẽ bước sang một chương hoàn toàn mới.
Đêm xuống, nhà hàng cuối cùng cũng trở lại trạng thái yên tĩnh sau một ngày đầy biến động. Trịnh Khải được Hạ Vy băng lại cánh tay và vai. Dù miệng hắn vẫn cứng rắn nói rằng chỉ là vài vết bầm, nhưng khi Hạ Vy ấn thuốc sát trùng vào vùng da rách, hắn vẫn nhăn mặt đến mức Minh Quân phải quay đi để khỏi bật cười. Vương Hùng ngồi gần cửa, chậm rãi uống một cốc nước nóng, ánh mắt ông nhìn lớp dây leo bên ngoài như thể vẫn đang xác nhận rằng tất cả những gì xảy ra hôm nay là thật. Lâm An đứng sau quầy, lật xem số vật tư và thông tin vừa thu được, nhưng trong đầu cô vẫn không ngừng suy nghĩ về thông báo mới của hệ thống.
Phát hiện ứng viên chuyên môn phù hợp trong khu vực lân cận.
Dòng chữ ấy không ngừng hiện lên trong tâm trí cô như một cánh cửa mới vừa hé mở. Từ trước đến nay, những người ở lại bên cạnh cô đều đến bằng cơ duyên và sự tin tưởng. Nhưng giờ đây, hệ thống đã bắt đầu chủ động sàng lọc những người có khả năng phù hợp với sự phát triển của nhà hàng.
Khi mọi người đã nghỉ ngơi, Lâm An bước vào khu bếp và tiến vào không gian hệ thống. Khu trồng trọt trung cấp vẫn xanh tốt hơn bao giờ hết. Những luống rau phát triển mạnh mẽ, các cây ăn quả non trong nhà kính đã bắt đầu kết trái nhỏ, còn Thụ Vệ đứng sừng sững giữa không gian như một người gác cổng im lặng. Khi Lâm An bước đến gần, tán lá của nó khẽ rung lên như lời chào.
Hệ thống lập tức hiện ra bảng thông tin mới.
Ứng viên chuyên môn được xác định.
Nghề nghiệp: Đầu bếp cao cấp.
Khả năng: Nâng cao chất lượng món ăn, tăng hiệu quả sử dụng nguyên liệu.
Trạng thái: Đang tiến đến nhà hàng.
Lâm An nhìn dòng chữ đó, trong lòng xuất hiện một sự mong đợi hiếm hoi. Nếu nhà hàng có một đầu bếp thật sự, giá trị của nguyên liệu từ khu trồng trọt sẽ được phát huy tốt hơn rất nhiều.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng thì Thụ Vệ truyền đến một tín hiệu nhẹ. Có một người đang đứng trước cửa, một mình, không mang theo ý định thù địch.
Lâm An mở mắt gần như ngay lập tức. Cô bước ra khỏi phòng nghỉ, nhìn thấy Trịnh Khải cũng vừa tỉnh dậy. Hắn ngồi dậy, động tác còn hơi chậm vì cơ bắp đau nhức, rồi hỏi cô có chuyện gì. Lâm An nói rằng có một vị khách đặc biệt.
Khi lớp dây leo mở ra, một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi bước vào. Ông mặc bộ quần áo đầu bếp đã cũ nhưng vẫn được giữ sạch sẽ, tóc hơi hoa râm, sống lưng thẳng và ánh mắt mang vẻ bình tĩnh của người từng quen với công việc chuyên nghiệp. Trong tay ông là một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Người đàn ông dừng lại trước quầy, nhìn quanh nhà hàng một lượt. Trong ánh mắt ông hiện lên sự ngạc nhiên rõ ràng khi nhìn thấy không gian gọn gàng, khu vực giao dịch ngăn nắp và lớp dây leo phòng thủ trước cửa.
Ông cúi đầu nhẹ.
“Tôi tên là Phạm Văn Tùng. Trước khi mạt thế xảy ra, tôi là bếp trưởng của một khách sạn.”
Trịnh Khải, Hạ Vy, Vương Hùng và Minh Quân đều bước ra khỏi vị trí nghỉ ngơi, ánh mắt dồn về phía người đàn ông này.
Phạm Văn Tùng đặt chiếc hộp gỗ lên bàn rồi mở ra. Bên trong là một bộ dao bếp được bảo quản cẩn thận, lưỡi dao vẫn sáng bóng dù đã trải qua nhiều ngày hỗn loạn.
“Tôi nghe nói ở đây có nguyên liệu tốt và một nơi vẫn còn giữ được trật tự. Tôi không có nhiều vật tư quý giá, nhưng tôi có kỹ năng nấu ăn. Nếu cô cần một đầu bếp, tôi muốn thử.”
Không khí trong quán yên lặng trong giây lát.
Minh Quân là người đầu tiên phản ứng. Cậu nhìn bộ dao bếp rồi thì thầm với vẻ đầy kính nể rằng chỉ nhìn thôi cũng thấy ông ấy không phải người bình thường.
Hạ Vy bước lại gần hơn, ánh mắt cô đánh giá từng chi tiết trên bộ dao và tư thế của người đàn ông. Sau vài giây, cô nói rằng cách ông giữ dụng cụ cho thấy ông thật sự coi nghề bếp là một phần của cuộc sống.
Vương Hùng gật đầu. Ông nói rằng người có thể giữ được bộ dao sạch sẽ giữa mạt thế chắc chắn là người có nguyên tắc.
Trịnh Khải khoanh tay trước ngực, hắn nhìn Phạm Văn Tùng rồi hỏi thẳng.
“Ông muốn điều gì khi ở lại đây?”
Phạm Văn Tùng không né tránh. Ông nhìn thẳng vào Trịnh Khải rồi trả lời bằng giọng bình tĩnh.
“Tôi muốn một nơi có thể tiếp tục nấu ăn, và một nơi đáng để mình đóng góp.”
Lâm An nhìn người đàn ông trước mặt. Trong đầu cô, hệ thống hiện lên thông báo xác nhận.
Ứng viên phù hợp.
Độ tương thích: 95%.
Khuyến nghị ký kết.
Lâm An nhìn thẳng vào Phạm Văn Tùng rồi hỏi câu cuối cùng.
“Nếu ở lại đây, ông sẽ phải tuân thủ quy tắc của nhà hàng. Đồng thời, khi cần, ông cũng sẽ trở thành một phần của lãnh địa này. Ông có chấp nhận không?”
Phạm Văn Tùng không do dự.
“Tôi chấp nhận.”
Ngay khoảnh khắc đó, hệ thống hoàn tất xác nhận.
Tuyển dụng thành công.
Nhân viên chuyên môn đầu tiên đã gia nhập.
Hiệu quả chế biến món ăn tăng đáng kể.
Mở khóa chức năng: Thực Đơn Đặc Biệt.
Một luồng cảm giác rõ ràng truyền qua ý thức của Lâm An.
Nhà hàng đã có đầu bếp chuyên nghiệp đầu tiên.
Điều đó đồng nghĩa với việc nguồn nguyên liệu quý giá từ khu trồng trọt sẽ được biến thành những món ăn có giá trị cao hơn rất nhiều.
Lâm An khẽ gật đầu.
“Chào mừng ông đến với nhà hàng.”
Phạm Văn Tùng cúi đầu lần nữa. Trong ánh mắt ông hiện lên sự nhẹ nhõm, như thể sau nhiều ngày trôi dạt, cuối cùng ông cũng tìm được nơi mình nên thuộc về.
Trịnh Khải bước lại gần, hắn nhếch môi cười.
“Vậy từ hôm nay, tôi hy vọng món ăn của chúng ta sẽ còn ngon hơn nữa.”
Minh Quân lập tức phấn khởi hỏi liệu cậu có thể học nấu ăn cùng ông hay không. Phạm Văn Tùng nhìn cậu rồi nở nụ cười điềm đạm đầu tiên kể từ khi bước vào.
“Nếu cậu chịu khó, tôi sẽ dạy.”
Hạ Vy khẽ mỉm cười, còn Vương Hùng chậm rãi gật đầu.
Nhà hàng lại có thêm một thành viên mới.
Bên ngoài, lớp dây leo vẫn lay động trong gió.
Phía sau, khu trồng trọt trung cấp tiếp tục sinh trưởng mạnh mẽ.
Và ở giữa tất cả những điều đó, một đầu bếp chuyên nghiệp đã đặt bộ dao của mình lên quầy bếp, sẵn sàng biến những nguyên liệu quý giá thành giá trị lớn hơn.
Lãnh địa của Lâm An…
Đang ngày càng hoàn thiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
