Con phố chìm vào sự yên lặng đến nghẹt thở sau câu nói của Lâm An. Những người đứng quan sát từ xa gần như quên cả thở. Không ai biết cuộc đối đầu hôm nay sẽ kết thúc bằng một cuộc chiến đẫm máu hay một thỏa thuận làm thay đổi cục diện khu vực này. Ngay cả những người trong nhà hàng cũng không thể đoán chính xác Tần Liệt sẽ chọn cách nào.
Tần Liệt đứng yên trước lớp dây leo, ánh mắt hắn không rời khỏi Lâm An. Sau vài giây im lặng, hắn chậm rãi giơ một tay ra hiệu cho những người phía sau lùi lại hai bước. Động tác ấy rất đơn giản nhưng khiến bầu không khí thay đổi rõ rệt. Hắn không còn đứng như một thủ lĩnh đang dẫn quân áp sát, mà giống một người đang chuẩn bị cho một cuộc đàm phán đặc biệt.
“Tôi không cần một trận chiến vô nghĩa,” Tần Liệt nói, giọng hắn trầm và rõ ràng. “Tôi chỉ cần biết liệu nơi này có thật sự đủ mạnh để giữ những gì đang sở hữu.”
Trịnh Khải nhíu mày, hắn vẫn chưa hạ thấp cảnh giác. “Anh muốn thử bằng cách nào?”
Khóe môi Tần Liệt hơi cong lên. “Rất đơn giản. Không cần để mọi người đổ máu. Chỉ cần một phép thử.”
Hắn quay đầu nhìn về phía sau. Một người đàn ông vạm vỡ bước ra khỏi hàng ngũ. Người này cao hơn Trịnh Khải nửa cái đầu, cánh tay nổi rõ những đường cơ săn chắc, trên lưng đeo một chiếc rìu ngắn đã sứt mẻ. Ánh mắt hắn lạnh và nặng như đá.
“Tên hắn là Lôi Cường,” Tần Liệt nói. “Là người mạnh nhất dưới trướng tôi.”
Lôi Cường bước lên phía trước vài bước, đứng đối diện lớp dây leo. Hắn không hề tỏ ra ngạo mạn, chỉ bình tĩnh quan sát mọi thứ trước mặt như một thợ săn đang đánh giá con mồi.
Tần Liệt nhìn thẳng vào Lâm An. “Nếu người của cô có thể đánh bại Lôi Cường trong một trận đấu công bằng, từ hôm nay tôi sẽ công nhận nhà hàng này là đối tác ngang hàng. Tôi sẽ công khai tuyên bố rằng không ai được phép động vào nơi này. Nhưng nếu người của cô thua…”
Hắn dừng lại một chút.
“Tôi muốn quyền ưu tiên mua tất cả nguyên liệu đặc biệt từ nhà hàng trong ba tháng.”
Điều kiện ấy không hề nhỏ.
Hạ Vy nhìn hắn, đôi mày hơi nhíu lại. “Lôi Cường không phải đối thủ dễ đối phó.”
Trịnh Khải nhếch môi. “Nếu đây là phép thử, thì tôi muốn trực tiếp trả lời.”
Vương Hùng đứng phía sau, giọng ông trầm ổn. “Đừng coi đây là cuộc so tài vì sĩ diện. Đây là trận đấu quyết định vị thế của nhà hàng.”
Trịnh Khải gật đầu, vẻ mặt hắn lập tức nghiêm túc hơn. “Tôi hiểu.”
Lâm An nhìn hắn thật lâu. Cô không thấy trong ánh mắt hắn sự bốc đồng, mà là một sự bình tĩnh đã được mài giũa qua nhiều ngày chiến đấu và bảo vệ nơi này. Cuối cùng, cô gật đầu.
“Cẩn thận.”
Chỉ hai từ ngắn ngủi nhưng đủ khiến Trịnh Khải cảm thấy trong lòng nóng lên. Hắn bước ra phía trước, đứng cách lớp dây leo vài bước. Theo ý niệm của Lâm An, các dây leo chậm rãi tách ra tạo thành một khoảng trống.
Lôi Cường bước vào.
Khi đi ngang qua lớp dây leo, hắn khẽ đưa tay chạm vào một chiếc lá. Ánh mắt hắn thoáng hiện sự ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Con phố tự động mở rộng thành một đấu trường im lặng.
Tần Liệt khoanh tay đứng quan sát. Hạ Vy, Vương Hùng và Minh Quân đều dồn toàn bộ chú ý vào khoảng đất trống trước cửa.
Lôi Cường cầm rìu bằng một tay, giọng hắn khàn và thấp.
“Tôi sẽ không nương tay.”
Trịnh Khải siết chặt thanh kim loại trong tay, ánh mắt hắn sắc như lưỡi dao.
“Tôi cũng vậy.”
Không cần thêm bất kỳ lời nào.
Hai người đồng loạt lao tới.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Lôi Cường mạnh hơn Trịnh Khải đúng như dự đoán. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức nặng khủng khiếp, khiến Trịnh Khải phải liên tục đổi hướng để tránh đối đầu trực diện. Nhưng đổi lại, Trịnh Khải nhanh hơn và linh hoạt hơn. Hắn di chuyển như một cái bóng, liên tục tìm kiếm sơ hở.
Những người đứng xem không ai nói chuyện.
Mọi ánh mắt đều dõi theo từng bước chân, từng nhịp thở.
Lôi Cường quét ngang chiếc rìu, lưỡi rìu xé gió lao thẳng về phía vai Trịnh Khải. Hắn cúi thấp người tránh đòn, rồi lập tức phản công bằng một cú đánh vào sườn đối phương.
Lôi Cường chỉ hơi lùi lại nửa bước.
Trên gương mặt cứng như đá của hắn lần đầu tiên xuất hiện sự chú ý thật sự.
“Khá đấy.”
Trịnh Khải không đáp. Hắn tập trung hoàn toàn vào nhịp di chuyển của đối thủ.
Trận đấu tiếp tục kéo dài.
Mồ hôi bắt đầu lăn trên trán cả hai.
Lôi Cường càng đánh càng mạnh, còn Trịnh Khải càng lúc càng bình tĩnh. Hắn không còn chiến đấu bằng bản năng như trước, mà bằng kinh nghiệm tích lũy qua từng lần ra ngoài và từng trận đối đầu.
Lâm An đứng sau lớp dây leo, ánh mắt cô không rời khỏi Trịnh Khải. Qua liên kết với Thụ Vệ, cô có thể cảm nhận rõ nhịp thở của hắn, sự mệt mỏi đang tăng lên, nhưng ý chí vẫn chưa hề dao động.
Đột nhiên, Lôi Cường tung một cú bổ thẳng từ trên xuống.
Trịnh Khải tránh sang bên.
Đó chính là điều Lôi Cường chờ đợi.
Hắn bất ngờ xoay người, dùng vai húc mạnh vào ngực Trịnh Khải.
Tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Trịnh Khải bị hất lùi mấy bước, suýt ngã xuống đất.
Minh Quân thót tim đến mức vô thức nắm chặt mép bàn. Hạ Vy siết mạnh cán dao đến trắng cả khớp tay.
Lôi Cường không truy kích ngay.
Hắn đứng thẳng người, giọng trầm thấp.
“Ngươi đã tiến bộ rất nhiều. Nhưng chỉ như vậy là chưa đủ.”
Trịnh Khải chống thanh kim loại xuống đất, từ từ đứng thẳng lại. Khóe môi hắn rỉ máu, lồng ngực đau nhói, nhưng ánh mắt lại sáng hơn bao giờ hết.
Hắn lau vết máu nơi khóe miệng rồi nhìn thẳng vào đối thủ.
“Vậy thì để tôi cho anh thấy… nơi này đã thay đổi tôi như thế nào.”
Gió thổi mạnh qua con phố.
Lớp dây leo rung lên như đang chờ đợi.
Tần Liệt nheo mắt.
Lâm An siết nhẹ bàn tay.
Cuộc chiến…
Mới thật sự bước vào thời khắc quyết định.
Trịnh Khải hít sâu một hơi, cảm giác đau nhói trong lồng ngực khiến hắn nhận ra mình vừa lĩnh trọn cú va chạm nặng nhất từ đầu trận. Tuy vậy, điều hiện lên rõ ràng nhất trong đầu hắn không phải là cơn đau mà là hình ảnh của những ngày đầu ở nhà hàng, khi hắn còn là một kẻ chỉ biết cảnh giác và sống theo bản năng. Nếu khi đó gặp Lôi Cường, có lẽ hắn đã chỉ nghĩ đến việc rút lui. Nhưng hiện tại, phía sau hắn không còn là một con phố hoang tàn, mà là nơi có người tin tưởng hắn, có những đồng đội sẵn sàng chiến đấu bên cạnh hắn, và có một nhà hàng mà hắn xem như chốn để trở về.
Lôi Cường không vội tấn công. Người đàn ông cao lớn đứng yên, hơi thở tuy nặng hơn nhưng ánh mắt vẫn tập trung tuyệt đối. Hắn nhìn Trịnh Khải rồi nói bằng giọng trầm thấp rằng rất ít người có thể đứng dậy ngay sau cú húc vừa rồi. Trịnh Khải nhếch môi, hắn dựng thẳng thanh kim loại trong tay và trả lời rằng rất ít người có lý do đủ mạnh để tiếp tục chiến đấu.
Câu trả lời ấy khiến ánh mắt Lôi Cường thay đổi đôi chút.
Không còn là sự đánh giá đơn thuần.
Mà là sự tôn trọng.
Ở phía sau, Tần Liệt khoanh tay đứng quan sát. Hắn không nói gì, nhưng đôi mắt hắn đã không còn mang vẻ thử dò xét ban đầu. Hạ Vy chăm chú nhìn từng chuyển động của Trịnh Khải. Cô hiểu rõ hắn đã chạm tới giới hạn thể lực, nhưng cô cũng nhận ra điều khác thường trong ánh mắt hắn, một sự bình tĩnh sắc bén hơn hẳn lúc đầu trận. Vương Hùng đứng bất động như một tảng đá, còn Minh Quân gần như nín thở.
Lâm An không rời mắt khỏi Trịnh Khải. Thông qua liên kết với Thụ Vệ, cô cảm nhận được nhịp tim hắn đang đập mạnh nhưng ổn định. Hắn vẫn còn khả năng tiếp tục.
Trịnh Khải chủ động di chuyển trước.
Lần này, hắn không lao vào bằng tốc độ như trước mà bước từng bước chắc chắn, ánh mắt tập trung vào đôi chân và trọng tâm của Lôi Cường. Những ngày cùng Hạ Vy ra ngoài tìm vật tư, cùng Vương Hùng gia cố quán và đối đầu với đủ loại nguy hiểm đã khiến hắn học được một điều rất quan trọng. Trong chiến đấu, sức mạnh không quyết định tất cả. Người chiến thắng thường là người đọc được nhịp điệu của đối thủ trước.
Lôi Cường cũng nhận ra sự thay đổi đó.
Hắn siết chặt cán rìu rồi bất ngờ lao tới.
Chiếc rìu xé gió chém chéo từ vai xuống.
Trịnh Khải không né rộng như trước. Hắn lách người vừa đủ, để lưỡi rìu sượt qua mép áo, đồng thời dùng thanh kim loại gạt mạnh vào cổ tay cầm rìu.
Tiếng va chạm khô khốc vang lên.
Bàn tay Lôi Cường khẽ chùng xuống trong tích tắc.
Ngay khoảnh khắc đó, Trịnh Khải xoay người, dồn toàn bộ lực vào một cú đánh mạnh vào phía sau đầu gối đối phương.
Lôi Cường lảo đảo.
Đám đông xung quanh đồng loạt xôn xao.
Đây là lần đầu tiên người đàn ông cao lớn mất thăng bằng rõ ràng như vậy.
Trịnh Khải không cho đối phương thời gian lấy lại thế đứng. Hắn tiếp tục áp sát, liên tục tung ra những đòn đánh ngắn nhưng chính xác, nhắm vào sườn, vai và cổ tay. Không đòn nào mang tính quyết định, nhưng mỗi cú đánh đều khiến Lôi Cường phải điều chỉnh thế thủ.
Lôi Cường gầm nhẹ một tiếng, dùng sức mạnh ép Trịnh Khải lùi ra.
Hắn chống rìu xuống đất, hơi thở nặng hơn trước. Trên gương mặt cứng rắn của hắn lần đầu tiên xuất hiện nụ cười ngắn.
“Ngươi đã tìm ra cách.”
Trịnh Khải lau mồ hôi trên trán, giọng hắn khàn nhưng chắc chắn.
“Tôi không cần mạnh hơn anh. Tôi chỉ cần khiến anh mất cân bằng.”
Lôi Cường nhìn hắn thêm một giây rồi bất ngờ cười lớn.
Tiếng cười của hắn vang lên giữa con phố im lặng.
“Được. Vậy ta sẽ không giữ lại nữa.”
Hắn rút chiếc rìu khỏi mặt đất, toàn bộ khí thế đột ngột thay đổi. Từng bước chân của hắn trở nên nặng và ổn định hơn, như thể từ đầu đến giờ hắn mới chỉ khởi động.
Trịnh Khải siết chặt thanh kim loại.
Hắn biết đòn quyết định sắp đến.
Lôi Cường lao tới với tốc độ khiến nhiều người giật mình. Chiếc rìu vung lên, không còn là một đòn đơn lẻ mà là chuỗi tấn công dồn dập. Trịnh Khải liên tục lùi lại, từng cú đỡ khiến cánh tay hắn tê dại.
Minh Quân lo lắng đến mức vô thức bước lên nửa bước.
Hạ Vy giữ chặt vai cậu.
“Đừng làm phân tâm hắn.”
Trịnh Khải cảm nhận rõ hai cánh tay đang nặng dần, nhưng đầu óc hắn lại tỉnh táo lạ thường. Giữa nhịp tấn công dữ dội ấy, hắn nhận ra một quy luật. Mỗi lần kết thúc chuỗi ba đòn, Lôi Cường đều dồn trọng tâm vào chân trái trước khi đổi hướng.
Một sơ hở rất nhỏ.
Nhưng đủ.
Lôi Cường giáng xuống đòn thứ nhất.
Trịnh Khải đỡ.
Đòn thứ hai quét ngang.
Hắn lùi nửa bước.
Đòn thứ ba bổ thẳng xuống.
Hắn nghiêng người tránh.
Và ngay khi Lôi Cường dồn trọng tâm vào chân trái, Trịnh Khải đột ngột trượt thấp xuống, dùng toàn bộ sức lực quét mạnh vào mắt cá chân đối phương, đồng thời vai hắn húc thẳng vào phần hông.
Một khoảnh khắc im lặng.
Rồi thân hình khổng lồ của Lôi Cường mất thăng bằng hoàn toàn.
Hắn ngã quỵ xuống một đầu gối.
Chiếc rìu trong tay rơi xuống nền bê tông.
Trước khi Lôi Cường kịp đứng dậy, thanh kim loại của Trịnh Khải đã dừng ngay trước cổ hắn.
Con phố im phăng phắc.
Không ai lên tiếng.
Chỉ có tiếng thở dốc của hai người vừa dốc toàn bộ sức lực.
Trịnh Khải đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng bàn tay hắn vẫn vững như đá.
Lôi Cường ngẩng đầu nhìn hắn.
Vài giây sau, người đàn ông cao lớn chậm rãi buông hai tay, rồi gật đầu.
“Ta thua.”
Tiếng xôn xao bùng lên từ đám người đứng xem.
Minh Quân gần như reo lên thành tiếng.
Hạ Vy thở ra một hơi dài, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng cũng ánh lên niềm vui không giấu được. Vương Hùng khẽ gật đầu, vẻ mặt ông đầy tự hào.
Tần Liệt im lặng rất lâu.
Sau đó, hắn bước tới trước lớp dây leo, nhìn Trịnh Khải, rồi nhìn sang Lâm An.
Không còn nụ cười thăm dò nào trên gương mặt hắn.
Chỉ còn sự công nhận chân thành.
Hắn cất giọng, đủ lớn để tất cả mọi người trên con phố đều nghe thấy.
“Từ hôm nay, nhà hàng của Lâm An là đối tác ngang hàng với tôi.”
Hắn dừng lại một nhịp.
“Bất kỳ ai muốn động vào nơi này… trước tiên phải nghĩ xem mình có đủ sức đối đầu với cả hai bên hay không.”
Những lời ấy vang lên như một lời tuyên bố chính thức.
Những người quan sát từ xa nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn là tò mò hay nghi ngờ.
Mà là kính nể.
Lâm An đứng sau lớp dây leo, ánh mắt cô bình tĩnh như cũ, nhưng trong lòng cô hiểu rõ rằng từ giây phút này, vị thế của nhà hàng đã thật sự thay đổi.
Nơi này không còn là một quán ăn nhỏ giữa mạt thế.
Không còn là chốn trú chân tạm bợ.
Mà đã trở thành một lãnh địa được công nhận.
Và cánh cửa vừa được bảo vệ hôm nay…
Sẽ mở ra một giai đoạn hoàn toàn mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)