Sau khi Chu Dật rời đi, không khí trong nhà hàng trở nên nặng hơn hẳn. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu rằng hai ngày tới có thể quyết định hướng đi của toàn bộ lãnh địa này. Tần Liệt không phải một kẻ liều lĩnh bốc đồng, hắn là kiểu người chỉ ra tay khi đã cân nhắc kỹ càng. Một khi hắn quyết định dẫn người đến, mục tiêu chắc chắn không còn là thăm dò hay đề nghị hợp tác như lần trước, mà là kiểm tra xem nhà hàng có thật sự đủ mạnh để giữ lấy những gì đang sở hữu hay không.
Trịnh Khải đi đi lại lại trước cửa, ánh mắt hắn không rời lớp dây leo đang lay nhẹ ngoài gió. Sau một lúc im lặng, hắn dừng lại trước mặt Lâm An và nói thẳng rằng nếu Tần Liệt dẫn theo toàn bộ lực lượng, chỉ dựa vào vài người và lớp dây leo hiện tại có thể vẫn chưa đủ. Hạ Vy ngồi bên bàn, ngón tay cô gõ nhịp chậm trên mặt gỗ rồi nói rằng điều đáng lo nhất không phải số lượng người, mà là việc Tần Liệt rất giỏi thử giới hạn của đối phương. Nếu hắn phát hiện ra điểm yếu, hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Vương Hùng đứng gần quầy, giọng ông trầm ổn khi nói rằng bây giờ họ không còn nhiều thời gian, thứ cần làm không phải lo lắng mà là tăng cường tất cả những gì có thể.
Lâm An lắng nghe từng người, sau đó bước vào khu bếp. Cô không giải thích dài dòng, bởi trong lòng cô đã có quyết định. Khi cánh cửa bếp khép lại, cô tiến vào không gian hệ thống. Khu trồng trọt trung cấp đang tỏa ra sức sống mạnh mẽ, các luống cây xanh tốt hơn hẳn hôm qua, còn trong nhà kính biến dị, cây non Thụ Vệ đã cao gần một mét. Thân cây dày hơn, lá cây mở rộng như những bàn tay xanh sẫm, gân lá màu bạc phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Ngay khi Lâm An bước đến gần, hệ thống hiện lên thông báo.
Thụ Vệ đang trong giai đoạn tăng trưởng cuối.
Có thể tăng tốc bằng lõi biến dị và năng lượng sinh học.
Lâm An nhìn viên lõi biến dị cấp cao còn lại trong tay. Đây là tài nguyên quý giá, nhưng cô không do dự. Cô đặt viên lõi xuống phần gốc cây.
Ánh sáng lập tức lan ra như sóng nước.
Rễ cây cắm sâu hơn xuống đất. Thân cây rung lên, từng chiếc lá mở rộng, phần ngọn cây nhanh chóng vươn cao. Chỉ trong vài phút, cây non đã cao quá đầu người. Vỏ thân chuyển sang màu nâu sẫm, chắc như gỗ già, còn giữa tán lá xuất hiện một cấu trúc giống con mắt bằng nhựa cây trong suốt, liên tục xoay nhẹ như đang quan sát xung quanh.
Hệ thống vang lên trong ý thức cô.
Thụ Vệ đã trưởng thành.
Khi cô rời khỏi không gian hệ thống, cánh cửa bếp vừa mở ra thì toàn bộ nhà hàng chợt rung nhẹ.
Minh Quân giật mình nhìn lên.
“Có chuyện gì vậy?”
Ngay lúc đó, lớp dây leo ngoài cửa đồng loạt lay động. Những thân cây không còn chỉ phản ứng bản năng mà chuyển động theo một nhịp thống nhất như đang nhận lệnh.
Hạ Vy đứng bật dậy, ánh mắt cô đầy kinh ngạc.
“Chúng vừa thay đổi.”
Lâm An bước ra giữa quán, giọng cô bình tĩnh nhưng ánh mắt sáng hơn thường lệ.
“Cây canh gác đã trưởng thành.”
Trịnh Khải nhíu mày, hắn hỏi rằng điều đó có nghĩa là gì. Lâm An nhìn về phía cửa, nơi những chiếc lá đang rung lên trong một tiết tấu rõ ràng, rồi giải thích rằng từ giờ lớp dây leo sẽ không chỉ phản ứng khi có nguy hiểm, mà còn được điều phối tập trung. Thụ Vệ có thể giám sát toàn bộ khu vực quanh nhà hàng và gửi cảnh báo trước khi đối phương đến gần.
Vương Hùng nghe xong liền thở ra một hơi chậm rãi.
“Vậy là cuối cùng chúng ta cũng có đôi mắt thật sự.”
Minh Quân không giấu nổi sự phấn khích. Cậu chạy đến cửa nhìn ra ngoài, rồi quay lại nói rằng nơi này ngày càng giống một pháo đài sống.
Lâm An không phủ nhận.
Nhưng cô chưa kịp nói thêm thì trong đầu Thụ Vệ đã truyền tới một tín hiệu sắc bén.
Có chuyển động lớn ở phía đông.
Số lượng mục tiêu: hơn mười.
Khoảng cách đang rút ngắn.
Lâm An ngẩng đầu ngay lập tức.
Trịnh Khải nhìn sắc mặt cô, hắn không cần hỏi cũng hiểu có chuyện.
“Bọn họ đến rồi sao?”
Lâm An gật đầu.
“Tần Liệt đã xuất phát sớm hơn dự kiến.”
Không khí trong nhà hàng lập tức thay đổi.
Trịnh Khải cầm lấy vũ khí, ánh mắt hắn trở nên sắc bén như lưỡi dao. Hạ Vy đứng lên, động tác dứt khoát và không hề do dự. Vương Hùng siết chặt thanh gỗ quen thuộc, còn Minh Quân dù hơi tái mặt nhưng vẫn đứng thẳng lưng.
Lâm An nhìn từng người một.
Giọng cô không lớn, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và vững chắc.
“Hôm nay, chúng ta không chỉ bảo vệ một quán ăn.”
Cô dừng lại một nhịp.
“Mà bảo vệ lãnh địa của chính mình.”
Bên ngoài, lớp dây leo đan chặt hơn, những chiếc lá bạc phản chiếu ánh sáng như hàng ngàn lưỡi dao mỏng.
Trong nhà kính biến dị, Thụ Vệ mở rộng tán lá, con mắt bằng nhựa cây lặng lẽ quan sát toàn bộ khu vực.
Và ở cuối con phố…
Những bước chân của Tần Liệt cùng đoàn người của hắn đang tiến lại gần hơn từng phút.
Cuộc đối đầu mà tất cả đã chuẩn bị bấy lâu…
Cuối cùng cũng bắt đầu.
Một cảm giác nặng như đá lan khắp nhà hàng, nhưng không ai để sự lo lắng làm rối nhịp thở. Sau hơn hai mươi ngày cùng nhau chống chọi, mỗi người đều đã hiểu rằng lúc nguy hiểm nhất, thứ quan trọng nhất không phải là sức mạnh mà là khả năng giữ bình tĩnh. Lâm An đứng giữa quán, ánh mắt cô lướt qua từng người. Trịnh Khải đang kiểm tra lại con dao bên hông và thanh kim loại trong tay. Hạ Vy buộc gọn mái tóc, động tác của cô nhanh nhưng chính xác. Vương Hùng đứng trước quầy, đôi vai rộng của ông như một bức tường chắn vững chắc. Minh Quân tuy sắc mặt hơi tái nhưng ánh mắt đã không còn hoảng loạn như những ngày đầu.
Lâm An lên tiếng, giọng cô trầm ổn và dứt khoát. Cô nói rằng trận đối đầu sắp tới không phải là một cuộc chiến sống còn theo nghĩa thông thường, mà là một phép thử để xác định vị trí thật sự của nhà hàng trong khu vực này. Nếu họ giữ được cửa hôm nay, từ ngày mai sẽ không còn ai dám xem nơi này như một quán ăn nhỏ dễ bị chèn ép. Trịnh Khải gật đầu ngay lập tức. Hắn nhìn thẳng vào Lâm An và nói rằng hắn đã chờ ngày này từ lâu, không phải vì thích đánh nhau mà vì hắn muốn tận mắt chứng kiến xem những gì họ xây dựng có đủ mạnh để đứng vững hay không. Hạ Vy cũng bước lên một bước, ánh mắt cô sáng lên một cách lạnh lẽo. Cô nói rằng cô không thích xung đột vô nghĩa, nhưng nếu có người muốn dùng sức ép để lấy đi thành quả của họ, cô sẽ không nhượng bộ. Vương Hùng đặt tay lên mặt bàn, giọng ông trầm nhưng kiên định. Ông nói rằng ông đã mất quá nhiều thứ trong mạt thế, vì vậy ông sẽ không để mất nơi này. Minh Quân hít sâu một hơi rồi nói rằng cậu vẫn còn sợ, nhưng cậu không muốn trở thành người chỉ biết đứng sau lưng người khác mãi mãi.
Lâm An nhìn từng người một, trong lòng cô xuất hiện một sự chắc chắn chưa từng rõ ràng đến thế. Những con người này không phải đồng đội được lựa chọn từ đầu, nhưng qua từng ngày, họ đã trở thành một phần của nhà hàng, giống như lớp dây leo ngoài cửa, như khu trồng trọt trong không gian hệ thống, như từng viên gạch vô hình đang dựng nên lãnh địa này.
Trong đầu Lâm An, Thụ Vệ liên tục truyền về hình ảnh của khu vực xung quanh. Qua đôi mắt của cây canh gác, cô thấy rõ đoàn người đang tiến lại gần. Tần Liệt đi ở giữa, dáng người cao và bước chân vẫn ung dung như lần đầu xuất hiện. Hai bên hắn là những thuộc hạ quen mặt, phía sau còn có thêm nhiều người mới. Tổng cộng mười bốn người. Họ không chạy, không giấu giếm, cũng không cố tạo ra sự bất ngờ. Chính thái độ công khai đó mới tạo nên áp lực lớn nhất. Tần Liệt muốn tất cả những người đang theo dõi từ xa nhìn thấy hắn bước tới trước cửa nhà hàng, để mọi người hiểu rằng hôm nay sẽ có một kết quả rõ ràng.
Lâm An khẽ nhắm mắt trong một giây rồi mở ra. Cô nói với mọi người rằng đối phương có mười bốn người, trong đó ít nhất năm người có kinh nghiệm chiến đấu. Trịnh Khải nhếch môi cười ngắn. Hắn nói rằng số lượng đông hơn thật, nhưng bọn họ không có lớp phòng hộ, không có dây leo biến dị và cũng không có lợi thế sân nhà. Hạ Vy bổ sung rằng quan trọng nhất là họ không biết giới hạn thật sự của hệ thống phòng thủ. Vương Hùng gật đầu. Ông nói rằng trong nhiều trận đối đầu, người thắng thường không phải người mạnh hơn mà là người hiểu rõ chiến trường hơn.
Chưa đầy ba phút sau, đoàn người của Tần Liệt đã xuất hiện ở cuối con phố. Những người sống sót xung quanh lập tức lùi ra xa, nhưng không ai rời đi hẳn. Tất cả đều đứng ở khoảng cách an toàn, nín thở quan sát. Tin tức về nhà hàng đã lan khắp khu vực, còn Tần Liệt cũng là một cái tên đủ sức khiến người khác dè chừng. Cuộc gặp hôm nay giống như hai dòng nước mạnh sắp va vào nhau, và ai cũng muốn biết bên nào sẽ đổi hướng trước.
Tần Liệt dừng lại cách lớp dây leo khoảng mười mét. Hắn ngẩng đầu nhìn những thân cây đan vào nhau, những đường vân bạc lấp lánh trên lá và cảm giác áp lực mơ hồ lan ra từ hàng rào sống. Hắn quan sát vài giây rồi mới mỉm cười. Giọng hắn không lớn nhưng vang rất rõ trong không gian yên tĩnh.
“Xem ra trong hai ngày qua, nơi này lại thay đổi.”
Lâm An bước ra phía trước, đứng phía sau lớp dây leo. Gương mặt cô vẫn bình tĩnh như mặt nước không gợn. Cô nhìn thẳng vào Tần Liệt và nói rằng nhà hàng luôn thay đổi, bởi nơi này không có thói quen đứng yên.
Tần Liệt bật cười ngắn. Hắn đưa mắt nhìn qua Trịnh Khải, Hạ Vy, Vương Hùng và Minh Quân đang đứng phía sau, rồi quay lại nhìn Lâm An.
“Tôi đến hôm nay không phải để cướp bóc, cũng không phải để gây chiến vô nghĩa.”
Trịnh Khải lạnh giọng hỏi rằng nếu không phải để gây chiến, tại sao hắn lại mang theo nhiều người như vậy. Tần Liệt không tức giận. Hắn trả lời rằng trong thời điểm này, mang theo đủ người là cách thể hiện sự tôn trọng đối với một đối thủ xứng đáng.
Những người đứng xem ở phía xa bắt đầu thì thầm với nhau. Không khí càng lúc càng căng như sợi dây kéo hết cỡ.
Lâm An không để cảm xúc bị cuốn theo. Cô nhìn Tần Liệt và nói rằng nếu hắn đã đến với thiện chí, vậy hãy nói rõ mục đích.
Tần Liệt im lặng vài giây, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc hơn. Cuối cùng, hắn nói từng chữ rất rõ ràng.
“Tôi muốn xác định một điều. Từ hôm nay trở đi, nhà hàng này sẽ là đối tác mà tôi phải tôn trọng… hay là một mục tiêu mà tôi cần sớm tính đến.”
Ngay khi câu nói đó dứt, lớp dây leo ngoài cửa đồng loạt rung lên. Những chiếc lá bạc khẽ xoay, các thân cây co giãn như những con rắn đang thức tỉnh. Không ai trong nhóm của Tần Liệt tiến lên thêm, nhưng cũng không ai lùi lại.
Gió thổi qua con phố, mang theo bụi và mùi cỏ non.
Lâm An đứng sau hàng rào sống, ánh mắt cô bình tĩnh nhưng lạnh hơn trước. Trong đầu cô, Thụ Vệ mở rộng tầm quan sát, từng chuyển động nhỏ của đối phương đều hiện rõ. Sau lưng cô là những người đã cùng cô xây dựng nơi này từ hai bàn tay trắng.
Cô nhìn thẳng vào Tần Liệt và chậm rãi trả lời.
“Vậy hôm nay, anh sẽ có được câu trả lời.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)