Việc vận chuyển số hạt giống từ kho của Hứa Đào kéo dài gần cả buổi chiều. Dù chỉ lấy một nửa, số lượng vẫn vượt xa mọi thứ Lâm An từng sở hữu trước đó. Hàng chục bao hạt giống được chia thành từng loại, từ rau ăn lá, cây lấy củ, cây họ đậu cho đến nhiều giống cây mà ngay cả Hạ Vy cũng không nhận ra hết. Hứa Đào giữ đúng lời hứa, không cắt giảm cũng không giở thủ đoạn vào phút cuối. Trước khi rời đi, hắn đứng bên cạnh đống bao tải, nhìn Lâm An rồi nói chậm rãi rằng hắn không dễ tin người, nhưng người có thể giữ bình tĩnh trong lúc hỗn loạn luôn đáng để hợp tác. Lâm An không đáp lại bằng những lời xã giao, cô chỉ nói rằng nhà hàng sẽ nhớ món nợ hôm nay. Hứa Đào bật cười, ánh mắt hắn mang theo một chút hứng thú, sau đó quay người rời đi cùng thuộc hạ.
Trịnh Khải nhìn theo bóng lưng Hứa Đào cho đến khi khuất hẳn mới thở ra một hơi dài. Hắn nói rằng hắn vẫn chưa hoàn toàn tin người đàn ông đó, nhưng ít nhất hôm nay mọi chuyện đã kết thúc tốt hơn dự đoán. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng trong mạt thế, có được một đối tác mạnh còn tốt hơn tạo thêm một kẻ thù. Lâm An không phủ nhận, nhưng cô hiểu rất rõ mọi mối quan hệ chỉ bền vững khi giá trị còn tồn tại.
Quãng đường trở về nặng nề hơn rất nhiều do số lượng vật tư khổng lồ, nhưng tinh thần của cả ba lại nhẹ hơn. Mỗi lần nhìn những bao hạt giống được buộc chắc phía sau xe đẩy, Trịnh Khải lại không giấu được sự phấn chấn. Hắn quay sang nói với Lâm An rằng nếu tất cả số hạt này đều có thể sử dụng, khu trồng trọt sẽ thay đổi hoàn toàn. Hạ Vy nhìn đống vật tư rồi khẽ cười. Cô nói rằng lần đầu tiên cô cảm thấy họ không chỉ cố gắng sống qua ngày mà thật sự đang xây dựng thứ gì đó lâu dài.
Khi nhà hàng xuất hiện ở cuối con phố, lớp dây leo trước cửa như cảm nhận được chủ nhân trở về. Những thân cây tự động tách ra, lá rung nhẹ trong gió. Vương Hùng và Minh Quân đã đứng chờ từ trước. Vừa nhìn thấy số bao tải chất đầy, Minh Quân gần như mở to mắt vì kinh ngạc. Cậu chạy tới, giọng đầy phấn khích.
“Chị An, mọi người mang về cả một kho sao?”
Trịnh Khải bật cười, lần này tiếng cười của hắn không còn vẻ mỉa mai mà mang theo niềm vui thật sự.
“Không phải cả kho, nhưng đủ để em bận rộn vài ngày.”
Vương Hùng bước lại gần, ánh mắt ông lướt qua từng bao tải rồi dừng lại ở Lâm An. Giọng ông trầm nhưng rõ ràng.
“Nhìn vẻ mặt của mọi người, tôi đoán chuyến đi này không hề dễ dàng.”
Hạ Vy tháo túi khỏi vai, cô kể ngắn gọn về cuộc gặp với Hứa Đào và sinh vật biến dị trong nhà xưởng. Minh Quân nghe đến đoạn con quái vật lao ra thì vô thức nín thở. Đến khi biết tất cả đã trở về an toàn, cậu mới thật sự thở phào.
Sau khi chuyển toàn bộ vật tư vào trong, Lâm An không nghỉ ngơi ngay. Cô mang số hạt giống quan trọng nhất vào khu bếp, đóng cửa lại rồi bước vào không gian hệ thống. Khu trồng trọt sơ cấp vẫn tỏa ra màu xanh dịu, nhưng trước khối lượng vật tư khổng lồ vừa được đưa đến, cả không gian dường như rung lên vì phấn khích.
Ngay khi cô đặt bao hạt giống đầu tiên xuống đất, hệ thống lập tức kích hoạt.
Phát hiện số lượng vật tư sinh học quy mô lớn.
Đã đạt điều kiện nâng cấp.
Kích hoạt Khu Trồng Trọt Trung Cấp.
Ánh sáng xanh lan rộng khắp không gian. Diện tích khu trồng trọt bắt đầu mở rộng, từ vài luống đất nhỏ nhanh chóng phát triển thành những dải đất màu mỡ kéo dài về phía xa. Hệ thống tưới tự động xuất hiện dọc hai bên, đất chuyển sang màu nâu đậm giàu dưỡng chất. Những cây đang sinh trưởng cũng rung lên nhè nhẹ, thân lá dày hơn, màu sắc tươi hơn rõ rệt.
Thông tin mới liên tục hiện lên trong ý thức của Lâm An.
Khu Trồng Trọt Trung Cấp: Kích hoạt thành công.
Diện tích tăng gấp năm lần.
Tốc độ sinh trưởng tăng thêm 100%.
Chất lượng nguyên liệu tăng đáng kể.
Mở khóa: Nhà Kính Biến Dị, Cây Ăn Quả Cấp Thấp.
Ngay sau đó, một dòng thông báo khác xuất hiện.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Mở khóa chức năng mới: Tuyển Dụng Thực Vật Biến Dị Bậc Cao.
Lâm An đứng giữa không gian đã mở rộng, cảm nhận rõ ràng luồng sinh khí mạnh mẽ bao phủ xung quanh. Nếu khu trồng trọt trước đây chỉ là một khu vườn nhỏ, thì lúc này nó đã thực sự mang dáng dấp của một nông trại thu nhỏ.
Khi cô trở lại quán, mọi người vẫn đang phân loại vật tư. Trịnh Khải ngẩng đầu lên ngay khi nhìn thấy cô. Hắn nhận ra ánh mắt cô có chút thay đổi, bình tĩnh như thường lệ nhưng sâu hơn, chắc chắn hơn.
“Bên trong đã nâng cấp rồi sao?”
Lâm An gật đầu.
“Khu trồng trọt đã bước sang cấp trung.”
Minh Quân lập tức buông bao tải trên tay, ánh mắt cậu sáng rực.
“Có nghĩa là chúng ta sẽ trồng được nhiều hơn trước rất nhiều sao?”
Lâm An nhìn cậu rồi trả lời.
“Không chỉ nhiều hơn. Chất lượng và tốc độ sinh trưởng cũng tăng lên đáng kể.”
Hạ Vy đặt tay lên bàn, trên môi cô hiện lên nụ cười hiếm hoi.
“Vậy là từ hôm nay, nhà hàng thật sự có một nông trại phía sau.”
Vương Hùng nghe vậy liền gật đầu. Giọng ông trầm nhưng đầy sự tin tưởng.
“Khi có nguồn cung ổn định ở quy mô này, nơi này sẽ không còn chỉ là một nhà hàng.”
Trịnh Khải nhìn lớp dây leo ngoài cửa, rồi nhìn những bao hạt giống chất cao trong góc, cuối cùng nhìn lại Lâm An.
“Chúng ta đang xây dựng cả một căn cứ.”
Lâm An không phủ nhận.
Cô nhìn về phía khu bếp, nơi không gian hệ thống đang mở rộng từng giờ, rồi nhìn sang lớp thực vật phòng thủ trước cửa.
Bên ngoài, nhà hàng có phòng hộ, có dây leo biến dị và những người sẵn sàng chiến đấu.
Bên trong, cô đã có một khu trồng trọt trung cấp, nguồn hạt giống dồi dào và hệ thống đang phát triển nhanh chóng.
Nhà hàng nhỏ bé ban đầu, nơi chỉ có vài phần thức ăn và một cánh cửa yếu ớt, giờ đã hoàn toàn thay đổi.
Nó không còn đơn thuần là nơi đổi đồ ăn.
Không còn chỉ là chỗ trú chân tạm thời.
Mà đang dần trở thành một lãnh địa thực sự.
Và khi lãnh địa đã hình thành…
Điều tiếp theo xuất hiện…
Sẽ không chỉ là những người cần giúp đỡ.
Mà còn là những thế lực muốn bước vào quỹ đạo của nó.
Đêm đó, sau khi mọi người nghỉ ngơi, Lâm An một mình bước vào không gian hệ thống để kiểm tra toàn bộ thay đổi. Khu trồng trọt trung cấp mở ra trước mắt cô như một thế giới nhỏ tràn ngập sinh khí. Những luống đất màu nâu đậm trải dài gọn gàng, hệ thống tưới tự động vận hành êm ái, hơi nước mỏng lơ lửng trên các hàng cây non. Ở phía xa, một khu vực mới được phủ bằng lớp mái trong suốt như thủy tinh hiện ra dưới ánh sáng dịu. Trên bảng thông tin, hệ thống hiển thị tên của khu vực đó: Nhà Kính Biến Dị.
Lâm An bước vào bên trong nhà kính. Nhiệt độ ở đây ấm hơn, không khí mang theo mùi đất và mùi lá cây non. Ở trung tâm nhà kính là một bệ trồng đặc biệt, xung quanh khắc những đường vân năng lượng. Khi cô đưa tay chạm vào, hệ thống lập tức phản hồi.
Có thể gieo trồng cây ăn quả cấp thấp.
Có thể bồi dưỡng thực vật biến dị bậc cao.
Yêu cầu kích hoạt: lõi biến dị cấp trung.
Lâm An lấy ra viên lõi biến dị chất lượng cao vừa thu được trong cuộc chiến ở kho nhà xưởng và đặt vào bệ trồng. Ánh sáng lập tức lan ra, các đường vân trên nền đất đồng loạt sáng lên. Một hạt giống đặc biệt xuất hiện trong tay cô, bề mặt màu xanh đậm, được hệ thống đánh dấu với cái tên rất rõ ràng.
Hạt giống Thụ Vệ.
Mô tả: Có thể phát triển thành thực vật biến dị bậc cao, sở hữu khả năng phòng thủ và giám sát.
Lâm An không chần chừ. Cô đặt hạt giống xuống trung tâm bệ trồng.
Đất rung nhẹ.
Một luồng năng lượng dâng lên như hơi thở của chính khu vườn. Hạt giống nhanh chóng nảy mầm, rễ cắm sâu xuống lớp đất giàu dưỡng chất, thân cây vươn lên từng chút một. Chỉ trong vài phút, một cây non cao gần nửa mét đã đứng vững trên bệ trồng. Thân cây màu xanh sẫm, lá dài và dày, phần gân lá ánh lên những đường bạc mờ giống hệt lớp dây leo ngoài cửa.
Hệ thống hiện lên thông báo.
Đã kích hoạt Thực Vật Biến Dị Bậc Cao: Thụ Vệ.
Thời gian trưởng thành: 48 giờ.
Khả năng dự kiến: Giám sát, cảnh báo và hỗ trợ phòng thủ.
Lâm An đứng lặng trước cây non. Trong lòng cô lần đầu tiên xuất hiện cảm giác rất rõ ràng rằng nơi này đang phát triển nhanh hơn cả dự tính. Nếu Thụ Vệ trưởng thành, nhà hàng sẽ có thêm một “người canh gác” thực sự.
Khi cô rời khỏi không gian hệ thống, trời bên ngoài đã gần sáng. Tuy chỉ nghỉ ngơi trong thời gian ngắn, tinh thần cô lại tỉnh táo lạ thường. Vừa bước ra quầy chính, cô đã thấy Trịnh Khải đang ngồi ở cửa, con dao đặt trên đầu gối. Hắn ngẩng đầu nhìn cô rồi nói rằng hắn không ngủ được nên dậy sớm canh cửa.
Lâm An nhìn ra lớp dây leo đang rung nhẹ trong gió, rồi nói rằng từ hôm nay mọi thứ sẽ tiếp tục thay đổi. Trịnh Khải nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt hắn mang theo sự tò mò hiếm thấy. Lâm An không giấu giếm, cô nói rằng hệ thống đã mở khóa một thực vật biến dị bậc cao, nếu phát triển thành công, khả năng phòng thủ của nhà hàng sẽ tăng lên đáng kể.
Trịnh Khải im lặng vài giây rồi bật cười.
“Mỗi lần tôi nghĩ nơi này đã đủ kỳ lạ, cô lại khiến nó trở nên kỳ lạ hơn.”
Hạ Vy và Vương Hùng cũng thức dậy không lâu sau đó. Khi nghe Lâm An giải thích về Thụ Vệ, Hạ Vy không giấu được vẻ ngạc nhiên. Cô nói rằng nếu thực vật này có thể giám sát và cảnh báo, họ sẽ gần như không còn điểm mù. Vương Hùng gật đầu, ánh mắt ông ánh lên sự hài lòng. Ông nói rằng một nơi muốn tồn tại lâu dài không chỉ cần tường cao mà còn cần những “đôi mắt” luôn thức.
Minh Quân nghe xong thì phấn khích đến mức quên cả mệt mỏi. Cậu hỏi liên tục rằng cây đó lớn đến đâu, có biết tấn công hay không, có thể nói chuyện được không. Trịnh Khải bật cười, còn Hạ Vy hiếm hoi cũng mỉm cười theo.
Không khí trong nhà hàng sáng hôm đó nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, sự yên bình không kéo dài quá lâu.
Khi mặt trời lên cao, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước lớp dây leo.
Đó là Chu Dật.
Nhưng lần này, vẻ mặt hắn hoàn toàn khác. Hơi thở gấp gáp, quần áo dính bụi, ánh mắt đầy sự lo lắng. Ngay khi lớp dây leo mở ra, hắn bước nhanh vào trong rồi nói không vòng vo.
“Tần Liệt đang tập hợp người.”
Không khí trong quán lập tức chùng xuống.
Trịnh Khải cau mày, Hạ Vy đặt chiếc khăn xuống bàn, Vương Hùng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Dật.
Lâm An vẫn bình tĩnh.
Cô hỏi rõ ràng rằng Tần Liệt đang chuẩn bị làm gì.
Chu Dật hít sâu một hơi rồi trả lời.
“Hắn vừa nghe tin về kho hạt giống và việc cô hợp tác với Hứa Đào. Hắn cho rằng nhà hàng đang phát triển quá nhanh. Theo tin tôi nhận được, hắn định đến đây trong vòng hai ngày tới.”
Trịnh Khải siết chặt nắm tay.
“Cuối cùng hắn cũng quyết định hành động.”
Hạ Vy nhìn Lâm An, giọng cô trầm xuống.
“Lần này hắn sẽ không chỉ đến để nói chuyện.”
Vương Hùng đặt bàn tay thô ráp lên mặt bàn. Ông nói chậm rãi nhưng từng chữ đều nặng như đá.
“Nếu hắn dẫn theo toàn bộ lực lượng, đây sẽ là cuộc thử thách lớn nhất từ trước đến nay.”
Ngoài cửa, lớp dây leo khẽ rung theo gió.
Phía sau bếp, trong nhà kính biến dị, hạt giống Thụ Vệ đang lặng lẽ lớn lên từng giờ.
Lâm An đứng giữa mọi người, ánh mắt cô bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Nhưng sâu trong ánh mắt ấy, một quyết tâm rõ ràng đang dần hiện ra.
Nhà hàng này không còn là nơi cô chỉ cố gắng giữ lấy.
Mà là lãnh địa cô đã dốc tâm sức xây dựng.
Nếu Tần Liệt thật sự kéo đến…
Thì lần này, cô sẽ cho hắn thấy.
Có những cánh cửa…
Không phải ai cũng đủ tư cách để bước qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



