Khi Lâm An, Trịnh Khải và Hạ Vy xuất hiện trước cổng khu nhà xưởng, bầu không khí vốn đã căng thẳng lập tức trở nên nặng nề hơn. Khoảng mười người đứng rải rác trước cửa kho, mỗi người đều mang theo vũ khí thô sơ nhưng ánh mắt lại vô cùng cảnh giác. Họ không lao tới, cũng không tỏ ra thù địch ngay lập tức, nhưng cách họ đứng thành nửa vòng cung đã đủ cho thấy đây là một sự chuẩn bị có chủ ý. Người đàn ông ngồi trên thùng gỗ ở giữa không cần đứng dậy cũng tạo ra cảm giác áp lực. Hắn gầy, cao, khuôn mặt hơi hốc nhưng đôi mắt sáng và đầy tính toán.
Hắn nhìn Lâm An thật lâu rồi chậm rãi đứng lên.
“Tôi là Hứa Đào.”
Giọng hắn không cao nhưng có sự tự tin của người đã quen kiểm soát tình hình. Hắn phủi nhẹ lớp bụi trên quần rồi bước về phía trước vài bước, vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ. Ánh mắt hắn dừng lại ở Lâm An nhiều hơn hai người còn lại.
“Cô chính là người đang điều hành nhà hàng kia.”
Đó không phải câu hỏi mà là một lời khẳng định.
Trịnh Khải lập tức đứng chếch lên phía trước nửa bước như một phản xạ bảo vệ. Hạ Vy giữ im lặng nhưng bàn tay cô đã đặt sẵn lên cán dao. Lâm An vẫn bình tĩnh, ánh mắt cô không né tránh.
“Chúng tôi đến để trao đổi.”
Hứa Đào nghe vậy liền bật cười khẽ.
“Tôi thích người đi thẳng vào vấn đề.”
Hắn giơ tay chỉ về phía nhà kho phía sau.
“Các cô đến vì số hạt giống bên trong.”
Lâm An không phủ nhận. Cô nói rõ rằng cô cần một phần số hạt giống trong kho và sẵn sàng trả giá tương xứng. Hứa Đào không trả lời ngay. Hắn đi vòng quanh một chút, ánh mắt quan sát từng người, rồi dừng lại trước mặt Lâm An.
“Tin tức về nhà hàng của cô gần đây rất thú vị. Có người nói nơi đó có đồ ăn đặc biệt, có người nói thực vật bên ngoài còn biết bắt người.”
Hắn dừng lại, khóe môi cong lên.
“Tôi muốn biết… những lời đó có đúng không.”
Trịnh Khải lạnh giọng đáp lại.
“Chúng tôi đến đây để giao dịch, không phải để kể chuyện.”
Một vài người phía sau Hứa Đào bật cười, nhưng Hứa Đào giơ tay ra hiệu cho họ im lặng. Hắn nhìn Trịnh Khải một lúc rồi quay lại với Lâm An.
“Được. Vậy hãy nói về giá.”
Lâm An lấy từ túi ra hai lõi biến dị cấp trung, một túi thực phẩm chế biến từ nguyên liệu của khu trồng trọt và một lời hứa trao đổi lâu dài. Cô đặt tất cả lên mặt thùng gỗ gần đó rồi nói rằng đây là đề nghị đầu tiên của cô.
Khi mùi thức ăn lan ra, ánh mắt của những người đứng phía sau Hứa Đào lập tức thay đổi. Dù cố che giấu, họ vẫn không thể giấu được sự thèm muốn. Hứa Đào nhận ra điều đó. Hắn mở nắp hộp, nếm thử một miếng nhỏ rồi im lặng rất lâu.
Một thoáng thay đổi lướt qua gương mặt hắn.
Đó không phải ngạc nhiên đơn thuần.
Mà là sự nhận ra.
Hắn đã hiểu vì sao nhà hàng của Lâm An thu hút nhiều người đến vậy.
Sau khi nuốt xong, Hứa Đào đặt đũa xuống. Ánh mắt hắn trở nên sâu hơn.
“Thứ này quả thật đáng giá.”
Hắn nhìn sang hai lõi biến dị rồi khẽ lắc đầu.
“Nhưng vẫn chưa đủ.”
Trịnh Khải lập tức nhíu mày.
“Anh muốn gì nữa?”
Hứa Đào không nhìn hắn. Hắn vẫn nhìn thẳng vào Lâm An.
“Tôi muốn một thỏa thuận dài hạn. Mỗi tuần, nhà hàng của cô sẽ cung cấp cho tôi một số phần nguyên liệu đặc biệt. Đổi lại, tôi sẽ giao cho cô ba mươi phần trăm số hạt giống trong kho này và chia sẻ một phần thông tin.”
Không khí lập tức chùng xuống.
Đề nghị đó nghe có vẻ công bằng.
Nhưng thực chất là một cách buộc nhà hàng phải duy trì sự phụ thuộc.
Hạ Vy lập tức nhận ra điều đó. Cô lạnh giọng nói rằng một khi chấp nhận, họ sẽ phải liên tục cung cấp tài nguyên quý giá cho Hứa Đào. Vương Hùng không có mặt ở đây, nhưng nếu ông nghe được, chắc chắn cũng sẽ phản đối.
Trịnh Khải tiến lên nửa bước.
“Điều kiện đó quá cao.”
Hứa Đào cuối cùng mới nhìn sang hắn.
“Cao hay thấp phụ thuộc vào việc các anh cần số hạt giống này đến mức nào.”
Bầu không khí căng lên như sợi dây bị kéo chặt.
Những người phía sau Hứa Đào bắt đầu thay đổi tư thế, rõ ràng đang chờ phản ứng. Trịnh Khải siết chặt nắm tay. Hạ Vy khẽ dịch sang vị trí thuận lợi hơn.
Lâm An vẫn không thay đổi sắc mặt.
Cô nhìn thẳng vào Hứa Đào rồi chậm rãi lên tiếng.
“Anh đánh giá thấp giá trị của những gì chúng tôi có.”
Hứa Đào hơi nheo mắt.
Lâm An tiếp tục, giọng cô bình tĩnh nhưng mỗi từ đều rõ ràng.
“Nhà hàng của tôi không cần phụ thuộc vào bất kỳ ai. Chúng tôi đến đây vì muốn tiết kiệm thời gian, không phải vì không có lựa chọn khác.”
Câu nói ấy khiến ánh mắt Hứa Đào khẽ thay đổi.
Lâm An đặt thêm một vật lên thùng gỗ.
Đó là một gói hạt giống hiếm mà cô đã thu được trước đó.
“Chúng tôi trả ba lõi biến dị cấp trung, thực phẩm đặc biệt và thông tin trao đổi lâu dài. Đổi lại, chúng tôi lấy một nửa số hạt giống trong kho.”
Trịnh Khải và Hạ Vy đều nhìn sang cô.
Ngay cả họ cũng không ngờ cô sẽ đưa ra đề nghị táo bạo như vậy.
Những người phía sau Hứa Đào bắt đầu xì xào.
Một nửa số hạt giống là con số rất lớn.
Hứa Đào im lặng thật lâu.
Hắn nhìn Lâm An, rồi nhìn số vật phẩm trước mặt, sau đó lại nhìn về phía nhà kho phía sau.
Đúng lúc ấy, một tiếng động mạnh vang lên từ bên trong khu xưởng.
Tất cả đồng loạt quay đầu.
Một cánh cửa phụ bị xô bật.
Hai bóng người hoảng hốt lao ra, phía sau họ là một sinh vật biến dị có thân hình cao lớn, lớp da xám đen và cánh tay dài dị thường.
Một người gác hét lên.
“Nó thoát ra rồi!”
Khung cảnh lập tức rơi vào hỗn loạn.
Những người của Hứa Đào lùi lại, vài người giơ vũ khí nhưng không ai dám xông lên đầu tiên. Sinh vật kia gầm lên, lao thẳng về phía đám đông.
Trịnh Khải theo phản xạ bước lên chắn trước Lâm An. Hạ Vy siết chặt dao, ánh mắt cô sắc như lưỡi thép.
Hứa Đào nhìn con quái vật đang lao tới, sắc mặt hắn thay đổi rõ rệt.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Lâm An không hề lùi lại.
Cô nhìn sinh vật đang đến gần, trong đầu hệ thống nhanh chóng hiện lên cảnh báo.
Phát hiện mục tiêu nguy hiểm cấp trung.
Nếu tiêu diệt, có xác suất nhận lõi biến dị chất lượng cao.
Ánh mắt Lâm An trầm xuống.
Cô hiểu rất rõ.
Cuộc giao dịch với Hứa Đào…
Đã chuyển thành một cuộc thử thách khác.
Và kết quả của trận chiến này…
Sẽ quyết định ai mới thật sự nắm quyền chủ động.
Sinh vật biến dị lao ra khỏi khu nhà xưởng như một cơn lốc đen, tiếng gầm khàn khàn của nó khiến không khí xung quanh như rung lên. Thân hình nó cao gần hai mét rưỡi, phần vai nở rộng bất thường, hai cánh tay dài quá gối, móng vuốt sắc như những mảnh thép bị mài nhọn. Lớp da xám đen phủ đầy những đường gân nổi cộm, trên lưng còn dính những mảnh bao tải và thanh gỗ gãy, chứng tỏ nó đã bị nhốt trong kho từ trước và vừa mới phá tung nơi giam giữ.
Hai người vừa chạy thoát ngã lăn trên mặt đất, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Một người của Hứa Đào theo phản xạ vung thanh sắt định chặn lại, nhưng chưa kịp tiếp cận, sinh vật đã quét ngang một cánh tay. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, thanh sắt bị đánh bật, người kia ngã văng sang một bên, lăn mấy vòng mới dừng lại.
Đám người xung quanh lập tức rối loạn.
“Tản ra! Đừng đứng thành cụm!”
Nhưng mệnh lệnh của hắn chỉ vừa dứt, sinh vật biến dị đã đổi hướng, lao thẳng về phía hắn.
Trịnh Khải bước lên nửa bước, hắn quay đầu nhìn Lâm An.
“Chúng ta có can thiệp không?”
Hạ Vy siết chặt con dao trong tay, ánh mắt cô không rời khỏi mục tiêu.
“Nếu Hứa Đào chết ở đây, toàn bộ đám người này sẽ rối loạn.”
Lâm An nhìn sinh vật đang lao tới, ánh mắt cô vẫn bình tĩnh đến lạ thường. Trong đầu cô, hệ thống liên tục phân tích quỹ đạo di chuyển và xác suất thu được lõi biến dị chất lượng cao.
Chỉ trong một nhịp thở, cô đã đưa ra quyết định.
“Trịnh Khải, đánh lệch hướng của nó. Hạ Vy, hỗ trợ từ bên phải. Chúng ta không được để nó phá hỏng cuộc giao dịch này.”
Ngay khi lời cô vừa dứt, Trịnh Khải đã xông lên.
Hắn không tấn công trực diện mà lao chéo sang trái, dùng thanh kim loại gõ mạnh xuống nền bê tông. Tiếng động sắc bén lập tức thu hút sự chú ý của sinh vật. Cái đầu dị dạng của nó giật sang một bên, đôi mắt đục ngầu khóa chặt vào Trịnh Khải.
Đó chính là thứ hắn cần.
Sinh vật đổi hướng.
Ngay khi nó xoay người, Hạ Vy đã lao tới từ bên phải. Cô không cố gây sát thương lớn mà dùng toàn bộ lực đâm mạnh vào vùng đầu gối sau của nó. Cú đánh không đủ xuyên thủng lớp da dày, nhưng vẫn khiến bước chân của nó chậm lại trong khoảnh khắc.
Hứa Đào lập tức hiểu ý.
Hắn quát lớn với người của mình.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Đánh vào chân nó!”
Lần này, giọng nói của hắn kéo mọi người trở lại trạng thái chiến đấu. Bốn người đồng loạt lao tới, dùng thanh sắt và dao chém vào hai chân sinh vật. Dù không gây ra thương tích chí mạng, đòn tấn công liên tục vẫn khiến nó mất thăng bằng.
Sinh vật gầm lên dữ dội rồi quét tay về phía Hạ Vy.
Trịnh Khải thấy vậy liền lao tới kéo cô lùi lại. Móng vuốt sắc bén xé toạc ống tay áo của hắn, để lại một vết rách dài nhưng may mắn không làm bị thương da thịt.
Hạ Vy quay sang nhìn Trịnh Khải, giọng cô hiếm khi lộ rõ cảm xúc.
“Cảm ơn.”
Trịnh Khải chỉ cười nhạt.
“Lần sau cô nhớ tránh nhanh hơn.”
Trong lúc mọi người cố ghìm chân sinh vật, Lâm An vẫn đứng quan sát, ánh mắt cô dõi theo từng chuyển động như đang chờ đúng thời điểm. Cô nhận ra vùng cổ phía dưới hàm là điểm yếu duy nhất không được lớp da cứng bảo vệ hoàn toàn.
Cô bước lên một bước.
Giọng cô không lớn nhưng đủ để Trịnh Khải và Hạ Vy nghe rõ.
“Giữ nó ngẩng đầu lên.”
Trịnh Khải lập tức hiểu ý.
Hắn nhặt một thanh sắt dài, dùng toàn bộ sức lực đâm ngang vào miệng sinh vật. Cú đánh khiến đầu nó giật ngược lên trong một tích tắc.
Ngay khoảnh khắc đó, Hạ Vy lướt tới như một mũi tên. Con dao trong tay cô xuyên thẳng vào vùng cổ mềm dưới hàm.
Lưỡi dao cắm sâu.
Sinh vật gầm lên đau đớn, hai tay điên cuồng quơ loạn.
Hứa Đào nhìn thấy cơ hội liền rút dao dài bên hông. Hắn lao tới, dồn toàn bộ lực vào một nhát chém quyết định.
Lưỡi dao xé toạc vết thương mà Hạ Vy vừa tạo ra.
Máu đen phun mạnh.
Sinh vật lảo đảo hai bước rồi đổ sầm xuống nền bê tông.
Tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Toàn bộ khu nhà xưởng chìm vào im lặng.
Chỉ còn tiếng thở dốc của những người vừa chiến đấu.
Trong đầu Lâm An, hệ thống nhanh chóng hiện lên thông báo.
Đã hỗ trợ tiêu diệt mục tiêu nguy hiểm cấp trung.
Thu được lõi biến dị cấp trung chất lượng cao.
Tiến độ nhiệm vụ mở rộng quy mô tăng lên.
Ánh mắt cô dừng lại ở viên lõi màu tím xám vừa rơi ra từ xác sinh vật.
Viên lõi này lớn hơn rõ rệt so với những viên cô từng thấy trước đây.
Hứa Đào cũng nhìn thấy nó.
Không khí vừa lắng xuống lại trở nên căng như dây đàn.
Một vài người của Hứa Đào vô thức bước lên nửa bước.
Trịnh Khải lập tức chắn trước Lâm An.
Hạ Vy rút con dao dính máu, ánh mắt lạnh như băng.
Hứa Đào nhìn viên lõi, rồi nhìn sang Lâm An. Hắn im lặng vài giây, sau đó bất ngờ cúi xuống nhặt viên lõi lên.
Trịnh Khải siết chặt tay.
Nhưng Hứa Đào không giữ nó.
Hắn bước đến trước mặt Lâm An và đặt viên lõi vào tay cô.
“Không có cô và hai người của cô, hôm nay chúng tôi đã thiệt hại nặng.”
Giọng hắn không còn vẻ thăm dò như trước.
Lần này, trong ánh mắt hắn đã có sự công nhận thật sự.
Lâm An nhận lấy viên lõi, ánh mắt cô vẫn bình tĩnh.
“Vậy giao dịch có thể tiếp tục chứ?”
Hứa Đào nhìn cô vài giây, rồi bật cười lớn.
“Không.”
Trịnh Khải lập tức cau mày.
Nhưng Hứa Đào nhanh chóng nói tiếp.
“Chúng ta không cần tiếp tục thương lượng nữa.”
Hắn quay đầu ra hiệu cho thuộc hạ mở cửa kho.
Những cánh cửa kim loại nặng nề từ từ mở ra.
Hàng trăm bao hạt giống xếp thành từng dãy hiện ra trong ánh sáng lờ mờ, nhiều đến mức ngay cả Hạ Vy cũng không giấu được sự kinh ngạc.
Hứa Đào quay lại nhìn Lâm An, giọng hắn rõ ràng và dứt khoát.
“Tôi đồng ý giao cho cô một nửa số hạt giống trong kho, đúng như đề nghị của cô. Ngoài ra, viên lõi vừa rồi cũng thuộc về cô.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt mang theo sự đánh giá mới.
“Nhưng đổi lại, tôi muốn một điều.”
Lâm An nhìn thẳng vào hắn.
“Điều gì?”
Hứa Đào mỉm cười.
“Từ hôm nay, chúng ta là đối tác thật sự. Không ai thuộc về ai, nhưng nếu một bên gặp nguy hiểm, bên còn lại sẽ cân nhắc hỗ trợ.”
Gió thổi qua khu nhà xưởng, mang theo mùi bụi và mùi máu còn chưa tan.
Lâm An nhìn kho hạt giống phía sau Hứa Đào, rồi nhìn viên lõi trong tay mình.
Cô hiểu rất rõ.
Cuộc đối đầu ngày hôm nay…
Đã không biến thành chiến tranh.
Mà trở thành bước khởi đầu của một liên minh mới.
Và với số hạt giống khổng lồ trước mắt…
Nhà hàng của cô sắp bước vào giai đoạn phát triển chưa từng có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



