Nhưng cô lại đang khóc.
Giang Trạm cứng nhắc giơ tay lên, anh thử chạm nhẹ vào lưng Kiều Du, thấy cô không vùng vẫy kháng cự mới từ từ vỗ nhẹ: "A Du, sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?"
Cô lắc đầu, khóc đến mức không thở nổi nhưng vẫn cố gắng thốt lên từng tiếng đứt quãng: "Xin... xin lỗi... xin lỗi... A Trạm, xin lỗi..."
Sắc mặt Giang Trạm trầm xuống: "Tại sao phải xin lỗi anh?"
Kiều Du lắc đầu thật mạnh. Cô khóc nhiều đến nỗi không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy anh như thể tất cả chỉ là ảo giác, sợ rằng chỉ cần cô buông tay thì anh sẽ tan biến mất.
Những ký ức và cảm xúc trào dâng đang không ngừng giằng xé trong tâm trí, làm cho đầu cô ngày càng đau buốt. Cơn đau khiến cơ thể cô bắt đầu mềm nhũn, tai ù đi. Cơn đau ngày càng dữ dội, cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm... giây tiếp theo, cô lịm đi, mất dần ý thức.
Giang Trạm kinh hãi tột độ, anh ngay lập tức bế thốc cô lên, đi nhanh vào trong biệt thự, đặt cô xuống giường ngủ rồi gọi điện cấp tốc cho Trình Tư Niên.
Hai mươi phút sau, Giang Trạm cau mày nhìn Trình Tư Niên đang kiểm tra cho Kiều Du, nhỏ giọng hỏi: "Cô ấy thế nào rồi?"
Trình Tư Niên rút tay lại, liếc anh một cái, ra hiệu ra ngoài nói chuyện.
Giang Trạm nắm tay Kiều Du một lúc, cẩn thận đắp lại chăn cho cô rồi mới đứng dậy đi theo Trình Tư Niên xuống lầu.
Giang Trạm bình tĩnh nhìn Trình Tư Niên, đợi hắn ta lấy lại hơi mới trầm giọng nói: "Cô ấy vừa đến đã ôm tớ khóc."
Thế là Trình Tư Niên lại nghẹn họng tập hai.
"Khụ khụ... cậu nói cái gì cơ? Khụ... khụ khụ... cậu nói Kiều Du ôm cậu á?" Thật sự là mặt trời mọc đằng Tây rồi. Trình Tư Niên ho đến mức gân xanh nổi hết cả lên trán nhưng vẫn phải cố lên tiếng xác nhận xem mình có nghe nhầm hay không.
Giang Trạm không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, trên khuôn mặt dường như không biểu lộ cảm xúc gì nhưng với tư cách là bác sĩ riêng kiêm bạn thân nhiều năm, Trình Tư Niên vẫn cảm nhận được sự khinh bỉ không lời của anh.
Đợi đến khi Trình Tư Niên cuối cùng cũng bình tĩnh lại, não bộ miễn cưỡng khôi phục khả năng tư duy mới cảm thấy điểm chú ý của mình thực sự hơi lệch lạc, thế là hắn chuyển sang hỏi vấn đề chính: "A Trạm, không phải cậu phái người theo dõi cô ấy sao? Không phát hiện gì bất thường à?"
Giang Trạm nhớ đến việc mấy ngày trước Kiều Du mua sắm rất nhiều vật tư, anh không trả lời, vẻ mặt thoáng chút phức tạp.
Trình Tư Niên đã quen với sự lạnh nhạt của anh nên cũng không để bụng, đang định chuẩn bị rời đi thì nghe Giang Trạm trầm giọng nói: "Gần đến Tết rồi, cậu dọn về đây ở đi, cũng đừng đến bệnh viện nữa."
Trình Tư Niên sửng sốt: "Không phải vẫn còn..." Nói được một nửa, đột nhiên hắn thấy Giang Trạm đang cau mày nhìn thẳng vào mình, lập tức giơ tay đầu hàng: "Được rồi anh Trạm, tớ còn hai bệnh nhân hẹn khám vào ngày mai và ngày kia, đợi khám xong tớ sẽ xin nghỉ phép năm ngay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
