***
Kiều Du mơ thấy mình trở về thời thơ ấu của Giang Trạm. Anh bị nhốt trong một căn phòng vừa tối tăm vừa chật hẹp, mặc cho cô gọi thế nào anh cũng không có phản ứng. Sau đó, cảnh tượng đột nhiên thay đổi, hóa thành phòng thí nghiệm ở kiếp trước của cô.
Cô đứng bên ngoài bức tường kính, nhìn thấy Giang Trạm đang nằm bất động trên giường bệnh, cô gào thét gọi tên anh nhưng anh vẫn không mở mắt. Bất thình lình, bức tường phòng thí nghiệm hạ xuống, vô số dị chủng từ bốn phương tám hướng tràn vào, lầm lũi tiến về phía giường bệnh của Giang Trạm. Kiều Du điên cuồng đập vào tấm kính nhưng vô ích, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Trạm bị nhấn chìm trong biển dị chủng gớm ghiếc...
"A Trạm!"
Kiều Du bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng vô cùng xa lạ. Rèm cửa đóng kín mít, trong phòng tối om, tầm nhìn của cô có chút mờ mịt.
Kiều Du lo lắng gọi hai tiếng thì phát hiện giọng mình khản đặc, không thể phát ra âm thanh quá lớn. Vì vậy, cô tung chăn, định xuống giường đi tìm Giang Trạm.
Nhưng khi chân cô vừa chuẩn bị chạm đất thì trong bóng tối bỗng có một bàn tay vươn ra ngăn lại. Ngay sau đó, ánh đèn tường dịu nhẹ liền sáng lên.
Ánh sáng đột ngột khiến mắt hơi chói, Kiều Du chớp chớp vài cái, sau khi thích nghi được thì phát hiện Giang Trạm đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn ngay cạnh giường, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.
Cơn ác mộng kinh hoàng vừa rồi lại ùa về trong tâm trí, mắt Kiều Du lại bắt đầu ầng ậc nước. Cô lao đến, hai cánh tay ôm chặt lấy cổ Giang Trạm, vùi mặt vào hõm cổ anh.
Cơ thể Giang Trạm thoáng cứng đờ, nhưng rất nhanh sau đó, cánh tay rắn rỏi của anh đã ôm chặt Kiều Du vào lòng.
Giang Trạm vùi mặt vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu. Hương thơm thanh mát từ tóc cô, làn da mịn màng áp vào cổ anh, hơi thở ấm áp phả vào tai, cùng cái ôm thân mật đầy sự ỷ lại của cô khiến anh càng thêm bồn chồn. Con dã thú trong lòng đang không ngừng húc vào lồng sắt lý trí, gào thét muốn thoát khỏi xiềng xích, muốn xé nát cô, nuốt chửng cô vào bụng, hòa cô vào xương máu của anh để cô vĩnh viễn không bao giờ có thể rời xa anh.
Giang Trạm nhắm mắt lại, kiềm chế ham muốn đang gào thét điên cuồng trong cơ thể, giọng nói nhẹ bẫng như lông vũ: "Sao em không ngủ thêm một lát?"
Cô ngủ chưa đầy hai tiếng đồng hồ.
Tuy Giang Trạm rất hưởng thụ sự thân mật chủ động của cô nhưng cũng lo lắng cho sức khỏe của cô, vì vậy anh chỉ ôm một lúc rồi lại dỗ: "A Du ngoan, bây giờ em cần nghỉ ngơi. Ngủ thêm một lát đi, anh ở đây với em, không đi đâu cả, được không?"
Kiều Du lắc đầu, bây giờ cô chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn được ôm anh như thế này thôi.
Giang Trạm bất lực, im lặng một lúc rồi lại lên tiếng thỏa hiệp: "Vậy chúng ta không ngủ, chỉ nằm nghỉ thêm một lát, được không?" Anh sợ cô ngồi lâu sẽ bị chóng mặt.
Cuối cùng Kiều Du cũng gật đầu.
Giang Trạm hơi yên tâm, anh đứng dậy, một tay ôm lấy eo cô, tay kia đỡ lấy đùi cô bế bổng lên, sau đó nhẹ nhàng đặt cô trở lại giường.
Giang Trạm gỡ cánh tay đang vòng quanh cổ mình xuống, định kéo chăn lên đắp cho cô thì bị Kiều Du ngăn lại. Anh ngẩng đầu, thấy cô mở to đôi mắt ướt át nhìn mình, cơ thể còn chủ động dịch sang một bên chừa chỗ trống. Trong lòng Giang Trạm không khỏi bồn chồn nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh hỏi: "Muốn anh nằm cùng em sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
