Từ nhỏ đến lớn loài động vật mà Thôi Lệ Châu sợ nhất chính là rắn, vừa nhìn thấy thứ này chân tay lập tức như nhũn hết cả ra. Cô vừa mới ngồi xuống ghế sô pha, chỉ thấy con rắn trắng lớn kia trườn về phía cô, cô ghim thật chặt móng tay vào lòng bàn tay, mới khắc chế được dục vọng muốn thét chói tai lên.
Đầu to của Tố Trinh lắc lắc lắc trước người Thôi Lệ Châu, tầm mắt tập trung chằm chằm vào phần bụng cô ta.
Cảnh Lâm bất đắc dĩ đỡ trán, ngươi nhìn chằm chằm người ta như vậy, người ta vốn không hoảng sợ cũng phải hoảng sợ a. Cậu kéo lại Tố Trinh về bên này, nói với Thôi Lệ Châu sắc mặt đã trắng bệch: “Nó thích những thứ sáng lấp lánh.”
Thôi Lệ Châu vừa cúi đầu nhìn, liền thấy dây chuyền bằng bạc mà cô hôm nay cố ý đeo để phối với bộ quần áo, thời điểm đi lại thỉnh thoảng mặt dây chuyền sẽ phản quang, chẳng trách vừa bước chân vào nhà cô đã cảm giác được con rắn trắng lớn này cứ nhìn chằm chằm một mình cô.
Thôi Lệ Châu vội vàng tháo xuống dây chuyền, sau đó đưa cho Cảnh Lâm, “Đưa, đưa cho nó.”
Cảnh Lâm nhìn cô tựa như đang vứt đi củ khoai lang phỏng tay, lại nhìn Tố Trinh một bộ hai mắt phát sáng, chỉ có thể nhận lấy nói cám ơn, sau đó truyền tay đưa cho Tố Trinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)