Lúc Cảnh Lâm mang theo Tiểu Hắc Long về đến nhà, toàn thân đã ướt đẫm, Nghiêm Phi đang xách ngọn đèn đứng trước cổng tường vây chờ cậu.
Ngâm người qua một cơn mưa, xử lý dễ dàng nhất trong cả đám chính là Ộp Ộp, kích cỡ nhỏ nhất, chỉ cần lấy khăn mặt lau qua là được. Không giống Quạc Quạc, là một tên khiến người khác đau đầu, thân cao còn lắm lông, lúc này đang dưới sự giúp đỡ của Nhạc Nhạc thu dọn bộ lông của mình, mà Tố Trinh đã đem chính mình xử lý một cách nhanh chóng rồi.
Cảnh Lâm cởi quần áo mưa ra, Tiểu Hắc Long tự nhảy xuống từ trên người cậu, đứng trên bàn trà, tò mò đánh giá căn nhà của Cảnh Lâm.
Tiểu Hắc Long đánh giá một phen từ trên xuống dưới đứa trẻ trước mặt, thấy bé đang lấy lòng mình, liền ưỡn đầu lên, đứng thẳng nửa thân trên, trườn tới trước người Nhạc Nhạc, còn nghiêng thân sang bên này bên kia, thuận tiện Nhạc Nhạc lau người cho nó.
Nhạc Nhạc thấy râu của Tiểu Hắc Long chơi rất vui, liền nghịch ngợm mà giật một cái, động tác không lớn, nhưng Tiểu Hắc Long vẫn cảm thấy, con ngươi màu hổ phách liếc nhìn bé một cái, sau đó đem đầu nó nhích gần về phía khăn mặt trên tay Nhạc Nhạc, ra hiệu hai cái sừng của nó cũng phải được lau một chút.
Nhạc Nhạc tựa như bảo bối mà sờ sờ hai cái sừng của nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)