Thời gian đã tới đêm khuya.
Cửa lớn phòng khách nhà Cảnh Lâm vốn được đóng kỹ trước khi ngủ chẳng biết từ lúc nào đã bị bật ra, gió thổi phần phật đưa đẩy hai cánh, vỗ ầm ầm lên vách tường.
Cảnh Lâm xách theo ngọn đèn đi ra, phát hiện phòng khách đã bị nước mưa hắt ướt hơn nửa, cậu vội vàng đóng hai cánh cửa lại, sau đó dẫn Nhạc Nhạc bị tiếng sấm làm tỉnh giấc đến trên giường của cậu và Nghiêm Phi.
“Không thấy Quạc Quạc.” Nhạc Nhạc bám chặt góc áo Cảnh Lâm, nói.
Cảnh Lâm an ủi: “Đừng lo, cậu đi tìm xem sao.” Sau đó giao Nhạc Nhạc cho Nghiêm Phi đang bị thương.
Cảnh Lâm ở trong nhà đi một vòng, bao gồm cả trên tầng, không những không thấy Quạc Quạc đâu, ngoại trừ Tông Tông vẫn còn, thì các thành viên khác trong nhà đều không thấy đâu.
“Em muốn ra ngoài tìm xem.” Cảnh Lâm nói với Nghiêm Phi.
Tình hình thời tiết bên ngoài rất nguy hiểm, Nghiêm Phi cũng không yên tâm để Cảnh Lâm đi ra ngoài một mình, bất đắc dĩ là cánh tay y có thương tích, mưa lớn như vậy đi ra ngoài không thể đảm bảo được vết thương của y không bị dính nước, tại hoàn cảnh chữa bệnh thấp kém hiện tại, chỉ có thể tận lực chú ý vết thương của mình không bị nhiễm trùng, hơn nữa còn phải lưu lại người chăm sóc Nhạc Nhạc, y chỉ có thể dẫn Nhạc Nhạc tới phòng khách ngồi đợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
