Thấy vậy, Cảnh Lâm nổi lên cơn tức giận, giống như lúc trước dùng thần thức công kích hoa ăn thịt, ngưng tụ ra một tia thần thức, tàn nhẫn đâm về phía đầu Chu Nhân.
Chu Nhân theo bản năng cảm giác được nguy hiểm áp sát, nhưng gã còn chưa kịp làm ra bất cứ phản ứng nào, đại não bỗng nhiên đau đớn một hồi, dường như bị xé rách ra vậy, một nguồn sức mạnh đấu đá lung tung trong đầu gã, gã ôm đầu lăn lộn gào thét trên mặt đất, rất nhanh không chịu nổi cơn đau mà hôn mê bất tỉnh.
Ngụy Chân bị chiêu thức ấy của Cảnh Lâm làm cho không kịp ứng phó, anh vực lên Chu Nhân đã ngất đi, cực kỳ tức giận nhìn đám người Cảnh Lâm: “Mấy người làm cái gì vậy!” Anh không cảm giác được sự tồn tại của thần thức Cảnh Lâm, nên cũng không biết Chu Nhân bị ai công kích.
Cảnh Lâm đứng lên trước một bước, lạnh lùng nói: “Như Ngụy đại sư đã nói, anh vô luận thế nào cũng phải mang Chu Nhân đi, nhưng là kẻ bị hại, dù có như thế nào, tôi cũng không thể để gã rời đi như thế.”
Dù gì cũng đã đắc tội Chu Nhân, cứ như vậy thả gã rời đi, không khác nào thả hổ về rừng. Nếu thế, Cảnh Lâm cũng chỉ có thể trước tiên thu chút lợi tức về, quyết không để Chu Nhân được hời.
Ngụy Chân còn muốn nói thêm điều gì, nhưng nhìn Chu Nhân miệng phun máu tươi, cuối cùng anh cũng chỉ có thể mang theo Chu Nhân nhụt chí phất tay áo rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
