“A!” Người kia ôm đùi lăn lộn trên mặt đất.
Chu Nhân híp mắt, nói: “Đúng là trận pháp ác độc!” Xem ra gã phải thử dò xét Cảnh Lâm trước đã.
Chu Nhân lại mở ra cây quạt, hướng về phía trước nhẹ quạt một cái, sóng linh lực vô hình cấp tốc đánh lên địa phương dùng mắt thường không hề nhìn thấy bất cứ thứ gì này. Sau đó Chu Nhân liền phát hiện, so với Huyễn trận trước thôn, độ khó khi phá trận của trận pháp trước mắt này lại tăng lên. Trận pháp lúc vào thôn kia, chỉ cần quạt một hồi là thành công phá trận, lần này Chu Nhân phải chồng chất ba lượt công kích mới có thể phá.
Sau khi trận bị phá, không đợi Chu Nhân lộ ra vẻ mặt đắc ý, gã lại phát hiện phía trước đột nhiên thêm chút linh khí. Gã gấp lại quạt, những ngón tay nắm chặt khung quạt trở nên lạnh lẽo, trong lòng bắt đầu có chút cảm xúc nôn nóng.
Cây quạt này của gã mặc dù là một pháp bảo rất tốt, nhưng không phải cái gì cũng làm được, bởi vì lượng linh lực ẩn chứa có hạn, nên số lần công kích của nó là có hạn, một khi vượt qua số lần đó, cây quạt này sẽ trở thành một cái quạt phổ thông, ngoại trừ ngoại hình đẹp hơn chút so với quạt bình thường, thì tác dụng lớn nhất của nó cũng chỉ có thể quạt mát giải nhiệt mà thôi.
Kẻ ngất xỉu kia một tiếng cũng không kịp rên, thịt toàn thân như hoa quả mất đi lượng nước, bắt đầu khô héo quắt queo, chỉ chốc lát sau liền trở nên cháy đen, sau đó bốc cháy, rất nhanh chỉ còn dư lại một đóng tro tàn, cùng mới một thân quần áo toàn vẹn.
Người ở chỗ này nhìn đến mức hai chân run bần bật.
Cảnh Lâm trong phòng cũng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, những trận pháp đó đều là cậu lần đầu thử nghiệm, cũng không biết đối với người bình thường sẽ có hiệu quả gì. Hiện tại, cậu đang đứng một bên mắt trận của Sát trận cuối cùng, bước vào trong nhỏ xuống giọt máu đầu ngón tay mình. Giọt máu vừa rơi xuống trận, còn đang lơ lửng tại không trung, lại đột nhiên biến mất, tựa như đã bị thứ gì hấp thu mất.
Cảnh Lâm làm xong chuyện này, nhường ra vị trí, những người khác học theo bộ dáng của cậu, nhỏ vào một giọt máu.
Chờ sau khi tất cả mọi người làm xong, Cảnh Lâm nói: “Đợi lát nữa nếu như Huyễn trận bị phá, chúng ta liền đi vào.”
Mọi người cùng đồng thanh đáp: “Được!”
Bên ngoài, Xích Viêm trận bị phá, Huyễn trận bao bọc bên ngoài xuất hiện trước mặt Chu Nhân. Sắc mặt Chu Nhân tái xanh, mới vừa phá thủng một trận lại tới trận khác, đến khi nào mới xong đây!
Khung quạt trong tay đã bắt đầu hơi tỏa nhiệt, đám Dương Nhị đều tập trung tầm mắt trên người Chu Nhân. Chu Nhân ưa sĩ diện, hơn nữa ngày hôm nay gã chịu thiệt thòi trong tay Cảnh Lâm, nghĩ một lát nữa bắt sống được cậu, trước tiên tất phải dằn vặt cậu một phen mới có thể giải tỏa một chút nội tâm tràn đầy tức giận của gã lúc này.
Cây quạt lần thứ hai được mở ra, Chu Nhân lấy linh lực bản thân kích phát sức mạnh của cây quạt, hướng về phía trước quạt một cái.
Răng rắc ——
Chu Nhân cúi đầu thì thấy, rốt cuộc cây quạt đã nứt ra một cái khe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
