Mã Nhân Thiện mơ mơ màng màng tỉnh lại, vuốt nơi sau gáy đang kêu gào đau đớn, đã nổi lên một cái cục to tướng rồi, nhất thời nhe răng “Ui” một tiếng, nhìn con trai và mấy người khác đang ngồi trước mặt lo lắng nhìn ông, ông cũng đã nhớ ra việc Ngô Mỹ Lệ gọi ông đi ra ngoài nói chuyện rồi.
Mã Thuần Chính đáp: “Nói chung là làm chuyện xấu.”
Mã Nhân Thiện được dìu ra khỏi phòng nhỏ, chỉ thấy hai chị em Ngô Mỹ Lệ bị trói gô lại.
Nghiêm Phi đứng bên cạnh bảo với mấy người: “Các cậu đi thông báo với tất cả mọi người còn dư lại trong thôn, mang tới vũ khí, tất cả đều tập hợp tới nhà Cảnh Lâm.” Lại chỉ những người khác, “Các cậu vất vả một chút, đi dẫn hai bác họ Ngô tới đây, nhớ kỹ, trói chặt bọn họ.”
Sau đó Cảnh Lâm đá tỉnh hai chị em họ Ngô trên mặt đất. Đánh ngất bọn họ kỳ thực hoàn toàn thừa thãi, nhưng Cảnh Lâm muốn cho bọn họ nếm thử tư vị bị đánh ngất xỉu.
Sau khi hai chị em họ tỉnh lại, trong nháy mắt thấy đám Cảnh Lâm, liền biết hành động của hai người bọn họ đã bị bại lộ, nhưng vẫn như cũ phô trương thanh thế, chất vấn đám Cảnh Lâm trói bọn họ làm cái gì.
Đám Cảnh Lâm cũng lười phí lời với họ, trực tiếp kéo người vào trong phòng thẩm vấn. Không nói liền đánh, có điều chỉ đánh Ngô Kiến Hùng, hỏi một câu Ngô Mỹ Lệ không đáp, thì Ngô Kiến Hùng bị ăn một cái tát. Mới đầu Ngô Mỹ Lệ còn liều chết không chịu khai, nhưng Ngô Kiến Hùng đã khi nào phải chịu tội kiểu này, rất nhanh sẽ không chịu nổi trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
