Vừa nghe câu hỏi của Chu Nhân, trong mắt Dương Nhị chợt lóe qua ánh sáng, tiến lên một bước, đáp: “Đúng là khiến tôi hỏi thăm ra chút thứ ngoài ý muốn.”
Thật hay giả, đi xem liền biết. Chu Nhân suy nghĩ một hồi, vui vẻ nói: “Nếu đúng như vậy, lúc đến đó, là có thể mò một bút lời, vừa vặn bù đắp tổn thất lần này của ta.”
Sau đó, Chu Nhân về căn cứ Phương Bắc, gọi tới đàn em đắc lực bên người mà miệng lại kín nữa, như vậy như vậy phân phó một hồi, cuối cùng nói với Dương Nhị: “Ngày mai cũng kêu cả tên họ Nhâm đến, còn có con rết đó nữa, cùng dẫn theo, ngươi lại đi thương nghị một chút với hai chị em nhà kia, căn dặn bọn chúng, chớ có để lộ ra manh mối.”
Đám Cảnh Lâm không hề biết Chu Nhân đang tính toán làm gì. Cùng ngày hôm đó lúc cậu rời huyện, có hỏi Thi Lỗi đổi một viên ngọc về, trong căn cứ của hắn, vừa vặn có một chủ cửa hàng châu báu trên huyện chạy đến xin nhờ vả, ngoại trừ châu báu, ngọc thạch các thứ người đó cũng có một chút, tuy phẩm chất không bằng viên ngọc kia của Ngụy Chân, nhưng để Cảnh Lâm cầm về làm thí nghiệm, cũng đã không tồi rồi.
Trên đường trở về, thùng xe hai chị em kia kéo đi vẫn trống trơn, nhưng trong mắt lại bừng lên hưng phấn không rõ, lúc người khác quét mắt tràn đầy kỳ quái về phía bọn họ thì mới biết thu liễm chút, nhưng hai người đều là kẻ có chuyện vui vẻ tức giận gì đều lộ ra bên ngoài, thì dù có thu lại diễn cảm đúng lúc, cũng không có khả năng không bị người phát hiện.
Về tới nhà, đám Cảnh Lâm mới dỡ đồ vật xuống, anh em nhà họ Mã cùng Lý Phi Vũ, Triệu Thiểu Kiền đều tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

